Edit: Ry
Chu Khoa còn chưa nhận ra có gì lạ, tính sổ sách với em họ xong bèn tới nhà kho lấy đồ. Anh Chu cầm thẻ dữ liệu: \”Còn làm phiền cậu mang tới, anh vừa sửa máy móc cho lão ý xong, thật sự không đi được.\”
Anh bỏ thẻ nhớ vào trong túi, lại nói: \”Phiền chết đi được. Hồi đầu tuần anh trông phải đi trông tiệm cho lão ý đó nhớ không? Anh tưởng là cuối tuần có thể nghỉ xả hơi, ai dè cuối tuần còn bắt anh sang, kêu là muốn đánh boss thế giới gì đó.\”
Túc Mạc: \”…\”
Đàn anh Chu nói tiếp: \”Ổng kiếm được nhiều tiền trong game lắm, anh bảo là đóng xừ cửa hàng đi kiếm tiền trong game được rồi, lại cứ nhất quyết không chịu.\”
Túc Mạc hỏi: \”Có lương không?\”
\”Có chứ, tính trong tiền công sửa đồ đó. Lần trước anh sửa cho xong, về sau cứ có cái gì hỏng là gọi anh, nói là không thể để tiền cho người ngoài nên thuê anh.\” Anh Chu mở bảng tính lương vừa rồi cho cậu xem: \”Cũng may có cậu nhắc nhở, không thì anh cứ làm cu li không công cho lão ý. Anh đây rõ ràng là sinh viên xuất sắc mà mỗi ngày phải đi trông tiệm, không lấy tiền thì đúng là không thể chấp nhận được.\”
Túc Mạc liếc nhìn bảng giá, thấy mấy dòng ghi quy tắc tính tiền, chỉ vào đó nói: \”Tổng phí lắp ráp là 450, một cái linh kiện là 50, anh phải lắp tổng cộng 14 cái.\” Cậu lại nhìn số linh kiện dưới đất: \”Cái máy anh đang sửa là mẫu J6, xét số thời gian bỏ ra và độ khó thì nếu thuê người ngoài, giá thị trường tối thiểu cũng là 6000 tinh tệ, anh lấy có 2500*.\”
*Tiền công sửa đàn anh Chu lấy 2500 là rẻ hơn giá thị trường rất nhiều rồi, Hồng Quả Quả còn tính đểu phí ghép linh kiện 50 tệ 1 cái gộp chung thành 450, trong khi ghép 14 cái phải là 700, ăn bớt của người ta những 250 =)))))))))))
Đàn anh Chu: \”…?\”
Túc Mạc chốt câu cuối: \”Chẳng trách lại muốn thuê anh.\”
Anh Chu câm nín: \”Cậu chờ chút, để anh đi đòi tiền.\”
Nói xong anh quay đi gào lên: \”Chu Khoa, ông quay lại đây cho tôi, tính tiền nong cho rõ!\”
Úc Trăn bước vào tiệm thì thấy có hai người ngoại hình khá giống nhau chạy ra từ cửa sau, cái người cao hơn cầm máy tính bảng vừa chạy vừa kêu: \”Chu Khoa, anh em ruột cũng phải tiền nong rõ ràng là ông nói nhé.\”
Người được gọi là Chu Khoa trốn ra kệ hàng sau lưng Úc Trăn, la lại: \”Anh với mày chỉ là anh em họ.\” Sau đó còn vỗ vai Úc Trăn: \”Anh đẹp trai, cứ thoải mái xem hàng nhé, trong tiệm cái gì cũng có.\”
Úc Trăn: \”…\”
Túc Mạc theo sau ra ngoài, thấy hai người kia đánh nhau cãi cọ, lại thấy Úc Trăn khéo léo đứng giữa, không khỏi giơ tay vẫy anh.
Úc Trăn tránh hai người kia, đi tới chỗ Túc Mạc, nghi hoặc hỏi: \”Đàn anh của em?\”
Tiếng hai anh em họ đùa giỡn vẫn còn đang tiếp tục, anh Chu với lợi thế chiều cao vóc dáng đã tóm được người.
\”Cái người đang đuổi đó.\” Túc Mạc nhìn Chu Khoa, nghiêng người thì thầm hỏi: \”Anh có thấy giọng của cái người Chu Khoa kia…?\”