Người bạn của Chu Hùng thấy vẻ mặt Phương Duệ có vẻ không đúng, muốn kéo hắn nhanh rời khỏi đây, nhưng Chu Hùng là kẻ đầu óc ngu si tứ chi phát triển, lại bị men rượu làm cho loạn trí chỉ tay vào Tạ Hạnh nói: \”Nó vốn là thằng ngu mà! Tao nói gì sai chắc? Mày đó Phương Duệ mày cũng là đồ ngu, tự nhiên nhặt về một thằng đần làm gì còn chăm sóc cho nó, mày muốn gì? Bởi vì nhìn nó cũng đẹp, nên muốn gả cho nó à, sau này về sẽ sinh cho nó thêm mấy đứa nhỏ beta nữa đúng không?\”
\”Nếu thằng đần này mà phân hoá thành omega, vậy sẽ sinh con cho mày rồi, được nha Phương Duệ quá hời cho mày rồi ha.\”
Hơi thở của Phương Duệ trở nên gấp gáp, lửa giận dâng lên, đầu óc còn chưa kịp suy nghĩ thì tay đã vung nắm đấm vào mặt Chu Hùng.
Chu Hùng tự nhiên bị đánh một cú, lảo đảo mấy bước xém chút nữa ngã xuống đất, vừa phản ứng lại liền nhào tới Phương Duệ.
Đường ở đây nhỏ mặt đường cũng không sạch sẽ, dưới đất toàn là rác cùng đất đá, Tạ Hạnh chỉ biết người kia và Duệ Duệ nói chuyện lớn tiếng với nhau, Duệ Duệ vô cùng tức giận.
Tạ Hạnh không hiểu lời nói của Phương Duệ, nhưng lại cảm giác được lời nói kia mang ác ý.
Động tác Tạ Hạnh nhanh đến nỗi không ai thấy rõ, khi Phương Duệ kịp phản ứng thì một hòn đá đã đập vào đầu của Chu Hùng, men rượu trong người như bị giội cho tỉnh hẳn, Chu Hùng ngơ người đứng tại chỗ, một lúc sau liền ôm đầu gào rú.
Vệt máu chảy dài từ miệng vết thương xuống mặt Chu Hùng, người ngoài nhìn vào còn phát khiếp.
Tạ Hạnh nhìn thấy máu, lại càng rụt sâu vào lưng Phương Duệ.
Chu Hùng một tay ôm trán, một tay chỉ vào Phương Duệ tức giận chửi mắng: \”Vãi c*t! Mày! Mẹ nó! !!! Lũ khốn chúng mày! Tao muốn gọi người! Cảnh sát đâu!!!\”
Chương 6 Duệ Duệ xin lỗi
Tiếng mắng chửi liên tục không ngừng từ miệng Chu Hùng, tiềng ồn ào đánh thức người dân sống gần đây, trên lầu có mấy nhà mở đèn thò đầu xem ồn ào .
\”Chu Hùng! Đầu mày nở hoa rồi kia!\”
\”Phương Duệ còn không nhanh đóng cửa đi, cẩn thận Chu Hùng chạy vào trong tiệm quậy phá đấy!\”
\”Nửa đêm rồi la hét cái gì nữa, mau quay về ngủ dùm đi.\”
Cuộc sống ở nơi đây vốn yên ã nhàm chán, cả năm may ra mới có một vụ ầm ĩ như thế này, nên mọi người vừa hóng vừa bàn tán rôm rả, còn Chu Hùng chỉ một mực muốn báo cảnh sát.
Phương Duệ sợ Chu Hùng bình tĩnh lại rồi muốn tìm Tạ Hạnh tính sổ, nên liền đẩy Tạ Hạnh vào trong tiệm, còn bản thân Phương Duệ đi vào quầy lấy ra hộp khăn giấy.
Vết rách trên trán Chu Hùng không lớn, máu cũng không chảy nhiều, chỉ là loang trên mặt nên trông đáng sợ.
Mới lau một chút mà máu đã ngừng chảy.
Nhưng miệng Chu Hùng cứ chửi mắng không ngừng còn lôi cả dòng họ mười tám đời người ta ra chửi cho đã, người bạn kia của Chu Hùng nghe không nổi nữa mới mở miệng: \”Mày ngậm miệng lại dùm tao, còn chưa uống gì mà đã say rồi sao!\”