Chương 5 Kem que vô tận
Nhà Phương Duệ cũng gần tạp hoá, cách đó không xa.
Phương Duệ thường dán một mảnh giấy ở trước cửa, bình thường cũng hay làm thế, đôi lúc có người muốn mua đồ nhưng không có ai ở tiệm, họ có thể gọi điện cho Phương Duệ, Phương Duệ sẽ qua mở cửa.
Chu Hùng sống ở chung cư bên cạnh, năm nay đã hơn ba mươi tuổi, cả ngày chỉ biết rượu chè với đám bạn, nửa đêm thế này gọi cho Phương Duệ qua mở cửa để hắn mua rượu cũng không phải chuyện lạ.
Bán cho Chu Hùng hai thùng bia lời được hơn một trăm, chỉ đi vài bước là có tiền, Phương Duệ vô cùng vui vẻ, thế là đặt điện thoại xuống nói với Tạ Hạnh : \”Có người muốn mua đồ, anh xuống dưới mở cửa, em tự cắt bánh ăn được không?\”
Ánh mắt Tạ Hạnh lưu luyến nhìn chiếc bánh lúc sau mới miễn cưỡng dời tầm mắt sang Phương Duệ, nghiêng đầu suy nghĩ một lát lại lắc đầu.
Phương Duệ không còn cách nào khác, lại nghĩ đến hôm nay là sinh nhật Tạ Hạnh, không muốn để cho Tạ Hạnh mất hứng, thế là đề nghị: \”Cái bánh này em mang theo xuống tiệm được không? Tụi mình ăn ở trong tiệm luôn, anh cho em uống cocacola nhé?\”
Tạ Hạnh không thích những loại đồ uống khác, chỉ thích uống mỗi Cocacola.
Nói chính xác hơn thì cái nào có gas Tạ Hạnh đều thích, chỉ là bình thường Phương Duệ sẽ không cho Tạ Hạnh uống nhiều, luôn canh chừng Tạ Hạnh, bây giờ lại cho Tạ Hanh uống cocacola, Tạ Hạnh nghe vậy ánh mắt liền sáng rực lên.
Phương Duệ lộ vẻ mặt như muốn nói \”Biết ngay mà\” , cẩn thận đem bánh gatô bỏ lại vào hộp, buộc lại hình nơ bướm mang xuống lầu.
Xe điện đậu ở dưới lầu, chìa khoá nhà Phương Duệ cất trong túi áo, Tạ Hạnh ngồi phía sau, hai người lái xe bon bon qua các con ngõ nhỏ.
Nương theo ánh đèn xe, từ xa đã thấy mấy bóng người đứng dưới gốc cây. Chu Hùng rõ ràng đã ngà ngà say, mấy người đi cùng mặt cũng đỏ gay vì rượu. Vừa thấy ánh đèn xe, Chu Hùng liền bước tới trước tiên.
\”Con mẹ nó nãy giờ mày làm cái gì trong nhà? Làm tao chờ cả buổi, mở cửa lấy rượu nhanh lên!\”
Chu Hùng vốn quen nói năng cộc cằn. Bình thường, Phương Duệ chỉ cười cười đùa lại đôi câu, nhưng hôm nay có Tạ Hạnh ở đây, Phương Duệ không muốn đôi co nên chỉ nói lấy lệ giảng hoà: \”Anh Chu đây vừa gọi là em đã chạy đi ngay rồi, mới có mấy phút thôi, lấy cho anh hai thùng bia đúng chứ? Có cần em chở qua cho luôn không?\”
Dưới gốc cây có hai gã vẫn đang liếc nhìn Phương Duệ. Chu Hùng cúi đầu lấy điếu thuốc, rút một điếu cắn trên môi, tiện tay cầm luôn chiếc bật lửa trên quầy.
Cái bật lửa chống gió này đáng giá 3 tệ
Chu Hùng không nói gì mà trực tiếp nhét bật lửa vào túi, phả ngụm khói: \”Bao nhiêu tiền?\”
Phương Duệ đem hai thùng bia ra trước cửa: \”Ba trăm sáu, cái bật lửa em tặng anh.\”
Chu Hùng rút tiền: \”Mày biết kinh doanh đấy.\”