[Edit/Đm] Quyến Rũ Có Chủ Đích-Mạch Lạc Nha – 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit/Đm] Quyến Rũ Có Chủ Đích-Mạch Lạc Nha - 5

Phương Duệ phải khuân vác hàng trong tiệm, khi rãnh lại ra ngoài giao đồ ăn, Nhiều năm dãi nắng dầm mưa như thế khiến làn da của Phương Duệ đen hơn Tạ Hạnh đến mấy tông, khi còn bé da Phương Duệ cũng rất trắng, còn bây giờ ngày nào Phương Duệ cũng phơi nắng cả ngày, trời sinh được nước da trắng nhưng giờ thì chuyển thành màu lúa mì rồi.

Vài giọt nước lạnh chảy từ khoé miệng Phương Duệ xuống yết hầu, lại trượt xuống trước ngực, Phương Duệ một hơi uống hơn nửa bình, Tạ Hạnh một bên nhìn chằm chằm vào Phương Duệ, trên mặt viết rõ mấy chữ \”Em cũng muốn uống\”.

Phương Duệ đem nửa bình còn lại đưa cho Tạ Hạnh, vẫn không quên nói: \”Trong tủ lạnh cũng có mà, sao em không lấy, nhất định phải lấy bình của anh à.\”

Tạ Hạnh cầm lấy bình nước uống một ngụm nhỏ, chép miệng hai lần mới ngẩng đầu trả lời Phương Duệ: \”Nước trong tủ lạnh để bán mà.\”

Phương Duệ bật cười, tiện tay cởi áo khoác chống nắng ra, ngồi xuống bên cạnh Tạ Hạnh ăn cơm.

Phương Duệ ăn cơm xong, liền bắt đầu lấy sổ sách ra kiểm kê hàng hoá, kiểm kê xong bắt đầu khuân đồ, làm việc thường xuyên nên động tác Phương Duệ vô cùng nhanh nhẹn, có thể một lần khiêng hai thùng nước khoáng, đi đi về về khiến mồ hôi trên trán Phương Duệ đổ như suối.

Phương Duệ lo làm việc, quên luôn việc mua bánh kem cho Tạ Hạnh, cũng may Tạ Hạnh quên mất, Tạ Hạnh cũng không có nói gì với Phương Duệ, ở sau lưng Phương Duệ vội vàng giúp Phương Duệ khuân hàng.

Lần nữa quay lại tiệm tạp hóa đã là chạng vạng tối, mặt trời dần dần lặn, con đường nhỏ trải đầy tốp người mua thức ăn về nhà nấu cơm, Vừa vào tiệm, Phương Duệ đã thấy Tạ Hạnh nằm sấp trên quầy ngủ gật, quạt nhỏ đang thổi thẳng vào mặt Tạ Hạnh.

Da Tạ Hạnh khoẻ, lớn lên lại trắng trẻo, hai má bị ép xuống trông hơi phồng lên, Phương Duệ luôn cảm thấy Tạ Hạnh trắng trẻo như vậy, không biết chừng sau này sẽ phân hoá thành omega cũng nên.

Phương Duệ nhìn nửa ngày cũng không nhịn được lấy tay véo hai má Tạ Hạnh, véo cho Tạ Hạnh tỉnh giấc

Tạ Hạnh mở to mắt sũng sờ nhìn Phương Duệ nửa ngày, rồi hắt xì một tiếng lớn dưới ánh mắt của Phương Duệ.

……\”

Phương Duệ đưa hộp giấy cho Tạ Hạnh, một bên lại tắt quạt nói: \”Đã nói em đừng để quạt gần mặt như thế, gió thổi mạnh như vậy nhỡ bị cảm thì sao, sao em không chịu nghe lời anh?\”

Tạ Hạnh lầm bầm: \”Nóng.\”

Tạ Hạnh không nghe lời, Phương Duệ cũng không có cách nào khác, quay người dọn đồ đạc vào trong tiệm, ban đêm Phương Duệ không tính mở cửa.

Tạ Hạnh thích nhất là ngồi sau xe điện của Phương Duệ, chỉ cần Phương Duệ lái xe đưa Tạ Hạnh đi hóng mát, bất kể đi đâu Tạ Hanh đều cười vui vẻ.

Phải mất nửa tiếng lái xe mới đến được tiệm bánh cao cấp này.

Trước đó Phương Duệ từng giao cơm ở gần đây, nghe nói bánh ở tiệm này rất ngon, nên đã nghĩ sẽ mua về cho Tạ Hạnh ăn thử.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.