Tóc mái Tạ Hạnh rất dài gần như che mất đi đôi mắt, sau khi rửa mặt Tạ Hạnh thường lười lau khô mặt mình, thỉnh thoảng lại có vài giọt nước nhỏ xuống, mỗi lần như thế Tạ Hạnh sẽ tuỳ tiện lấy áo mình lau khô đi, làm áo của Tạ Hạnh cũng bị ướt theo.
Phương Duệ nói gì Tạ Hạnh cũng sẽ nghe theo, kêu Tạ Hạnh đi lấy đũa Tạ Hạnh sẽ đi lấy ngay, đưa một đôi cho Phương Duệ, ánh mắt dán chặt vào người Phương Duệ.
Phương Duệ liếc mắt nhìn Tạ Hạnh một cái sau đó vào nhà vệ sinh lấy khăn mặt ra, Phương Duệ giống như một người mẹ dùng khăn bao quanh tóc Tạ Hạnh, vò vò vài cái sau đó tiện ray để khăn mặt lên ghế đẩu bên cạnh.
Phương Duệ từng dạy Tạ Hạnh, khi ăn cơm cùng mọi người không được phép ăn trước, phải đợi khi mọi người đến đông đủ, người lớn động đũa rồi mới được ăn, Tạ Hạnh nhớ rất kỹ, ngoan ngoãn ngồi trên ghế đẩu chờ Phương Duệ lau khô tóc cho mình mới cầm đũa lên.
Sợi mì hút nước, chỉ mới mấy phút mà canh trong bát đã không còn, nhìn bằng mắt thường cũng thấy mì đã nở ra nhiều rồi, lít nha lít nhít đầy cả bát, Phương Duệ ăn gì cũng nhanh, bưng bát lên húp như húp cháo, còn Tạ Hạnh vẫn ngồi đó dùng đũa gắp từng sợi mì bỏ vào miệng.
\”Ăn nhanh lên, ăn xong anh cắt tóc cho em.\”
Tạ Hạnh ăn càng chậm hơn.
Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Phương Duệ một cái.
\”Em ăn chậm anh cũng cắt, tóc em dài quá rồi.\”
Bát mì vẫn còn một nửa, Tạ Hạnh cẩn thận đặt đũa xuống dưới ánh mắt của Phương Duệ.
\”Ăn no chưa?\”
Tạ Hạnh gật đầu.
\”Ăn no rồi nhìn anh làm gì?\”
Tạ Hạnh nhìn nửa ngày sau đó mới nói: \”Duệ Duệ, em ăn no rồi.\”
Phương Duệ đưa tay sờ đầu Tạ Hạnh.
Chỉ có hai cái bát, Phương Duệ tiện tay rửa vài cái sau đó vào phòng lấy áo choàng cắt tóc ra.
Tạ Hạnh sợ kéo, vừa nhìn thấy phương Duệ cầm kéo đi ra cả người liền run lên, bởi vì chuyện này mà Phương Duệ đã cố tình mua một cây kéo nhỏ giấu trong túi, đợi khi nào cắt tóc thì kêu Tạ Hạnh nhắm mắt lại, Tạ Hạnh không thấy kéo thì có thể ngồi yên được một lúc.
Khi còn nhỏ Phương Duệ thường dẫn Tạ Hạnh ra tiệm để cắt, mỗi lần như thế Tạ Hạnh đều khóc lóc giãy dụa, Phương Duệ phải đè chặt cậu lại thì thợ cắt tóc mới cắt được, mỗi lần cắt tóc cho Tạ Hạnh không khác gì đi đánh trận.
Sau này Tạ Hạnh càng lớn, Phương Duệ cũng không ép nổi nữa, chỉ có thể tự mình cắt cho Tạ Hạnh, cũng may Phương Duệ cắt thì Tạ Hạnh còn có chút phối hợp, ít nhất cũng không làm loạn như ngoài tiệm.
Lần đầu Phương Duệ lỡ cắt quá ngắn, còn không dài bằng móng tay, tóc ngắn quá chạm vào cứng như gai, Tạ Hạnh lúc đó còn nói trên đầu của mình mọc gai rồi, khóc lóc ầm ỉ vài ngày.
Bây giờ thỉnh thoảng Phương Duệ lại cắt tóc cho cậu, mỗi lần cắt một chút, không được quá ngắn, ngắn quá sẽ làm Tạ Hạnh khó chịu, nhưng cũng không được quá dài, vừa nóng nực vừa che mất tầm nhìn, nhiều năm như vậy Phương Duệ đã rèn cho mình kinh nghiệm cắt tóc cho Tạ Hạnh.