Triệu Tú Doanh theo sau: \”Vậy còn cậu thì sao?\”
\”Không nghĩ nhiều đến thế, một mình tôi sống cũng tốt mà, chị Tú Doanh, xin lỗi chị, tôi……\”
Triệu Tú Doanh khoát tay: \”Yêu đương hay kết hôn đều là chuyện của hai người, cậu không thích tôi, tôi nhìn ra được, không cần phải xin lỗi đâu.\”
Triệu Tú Doanh đã sớm biết ngay từ đầu Phương Duệ không có ý gì với mình, nếu không tại sao Triệu Tú Doanh liên tục chủ động hết lần này đến lần khác mà Phương Duệ không hề đáp lại.
Thím Chu có lòng nhiệt tình, lại được cái dẻo miệng, lúc đầu nói muốn giới thiệu đối tượng cho Triệu Tú Doanh, cô cũng không không có ý định đi, nhưng cuối cùng nghe được đối phương là Phương Duệ nên mới đồng ý gặp mặt, nói không chừng Phương Duệ cũng bị thím Chu làm phiền nên mới chịu gặp cô.
Phương Duệ là người thật thà, coi như không tiến xa được với nhau thì Triệu Tú Doanh vẫn muốn làm bạn với Phương Duệ.
\”Cậu đối xử với Tạ Hạnh tốt như vậy, ai không biết nhìn vào còn tưởng cậu nợ Tạ Hạnh một mạng cứu ơn.\”
Phương Duệ hơi cong mày, khẽ hất cằm: \”Đến nơi rồi, chị vào nhà đi.\”
\”Được, cậu về nhà đi, đi đường cẩn thận.\”
Phương Duệ nhìn Triệu Tú Doanh vào nhà rồi mới xoay người đi về, con đường này không xa, Phương Duệ bước thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đứng trước cửa nhà, động tác mở khoá cửa rất nhẹ, sợ tiếng ồn sẽ đánh thức người đang ngủ phòng, nhưng chân vừa bước vào trong Phương Duệ liền phát hiện có gì đó không đúng.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng yếu ớt ngoài ban công rọi vào.
Phương Duệ bật một chiếc đèn nhỏ, đi vào gian phòng bên trong, quả nhiên trông thấy Tạ Hạnh đang ngồi ở đầu giường, hốc mắt đỏ bừng, chu môi đầy giận dỗi.
Tạ Hạnh rất ngoan, mặc dù trí tuệ chỉ ngang những đứa trẻ 7,8 tuổi, nhưng vẫn là đứa trẻ ngoan nhất.
Tạ Hạnh cũng rất hiểu chuyện, lại nghe lời, ít khi nào làm ầm ĩ, bình thường khi Phương Duệ đi giao thức ăn ở bên ngoài Tạ Hạnh sẽ ngồi trông coi tiệm tạp hoá.
Nhưng đôi lúc cũng sẽ giở thói trẻ con, như bây giở.
Phương Duệ đến trước mặt Tạ Hạnh: \”Lúc nãy anh đưa chị ấy về thôi, chỉ đi có một lát, anh cũng nhanh về nhà rồi nè.\”
Phương Duệ nói chuyện với Tạ Hạnh, Tạ Hạnh đều nghe hiểu được.
Tạ Hạnh nghiêng đầu như đang suy nghĩ có nên tiếp tục giận dỗi nữa hay không, nhưng Phương Duệ đã nhanh tay xoa đầu cậu: \”Không được dỗi anh đâu nhé.\”
Tạ Hạnh nghe vậy liền xoay đầu, không để ý đến Phương Duệ.
\”Nếu em không dỗi nữa ngày mai anh sẽ mua cho em một cái bánh kem nhỏ.\”
Thoáng chốc mắt Tạ Hạnh liền sáng lên: \”Vậy được!\”
Tóc Tạ Hành hơi dài, còn che đi mất đôi mắt, Phương Duệ nghĩ ngày mai tan làm về sớm sẽ cắt ngắn cho Tạ Hạnh.