Lưu ý: Tất cả bối cảnh và thiết lập trong truyện đều nhằm phục vụ cốt truyện, không liên quan đến thực tế. Vui lòng không suy diễn hoặc áp dụng vào đời thực.
Triệu Tú Doanh đứng bên ngoài gian phòng, qua khe hở của giá đỡ nhìn vào thấy Phương Duệ đang dỗ Tạ Hành ngủ.
Ngày thường Phương Duệ chỉ là người biết vùi đầu vào kiếm tiền, bình thường cũng kiệm lời, tuổi tác cũng không tính là quá lớn, vậy mà vừa làm vừa làm mẹ để chăm sóc cho Tạ Hạnh.
Tạ hạnh tính tình trẻ con, dỗ hai câu liền ngoan ngoãn nằm xuống ngủ thiếp đi, Phương Duệ kéo chiếc chăn mỏng bên cạnh, nhẹ nhàng đắp lên bụng Tạ Hạnh rồi mới đứng dậy đi ra ngoài.
Phương Duệ có chút xấu hổ, cũng có chút lúng túng trước tình cảnh hiện tại.
Triệu tú Doanh không chờ Phương Duệ mở miệng, đã lên tiếng nói trước: \”Cũng không còn sớm nữa, tôi về trước đây.\”
Phương Duệ bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn: \”Để tôi đưa cô về.\”
\”Không cần đâu, có gì mà cần phải đưa chứ, cũng không phải không biết đường về, tôi tự về được rồi, cậu mau đi nghỉ ngơi đi.\”
Đồng hồ trên tường hiển thị 11 giờ đêm, khu này qua mười giờ đã không còn người qua lại, đường xá vắng tanh, đèn đường dưới lầu lờ mờ, không còn thấy rõ đường đi phía trước.
Tuy Triệu Tú Doanh thường hay đi con đường này, cũng là người được sinh ra tại nơi đây, nhưng nói thế nào cũng là phụ nữ, đi đường vào đêm khuya thế này cũng rất nguy hiểm.
Phương Duệ không nói gì nữa,với tay lấy chìa khoá đặt trên kệ: \”Đi thôi, tôi đưa cô về.\”
Phương Duệ đóng cửa rất nhẹ, giống như sợ làm ồn đánh thức Tạ Hạnh, còn cố ý khoá cửa nhà, sợ rằng Tạ Hạnh khi tỉnh lại không thấy mình lại chạy ra ngoài.
Hai người sóng vai nhau đi trong con ngõ nhỏ, xung quanh yên tĩnh lạ thường, chốc chốc lại có tiếng mèo hoang kêu.
Triệu tú Doanh năm nay hai mươi tám, lớn hơn Phương Duệ hai tuổi, đã từng ly hôn chồng cũ do bị bạo hành, hiện tại đang một mình kinh doanh quán ăn nhỏ.
Thực ra hai người cũng đã biết nhau nhiều năm rồi, dù sao đều lớn lên cùng một khu, nhưng chưa từng nói chuyện cùng nhau, cũng không có phương thức liên lạc.
Mỗi lần Phương Duệ lười nấu cơm đều sẽ ghé quán ăn của cô mua đồ về cho Tạ Hạnh.
Mãi đến vài tháng trước, nhờ bà lão hàng xóm trên lầu làm mai, hai người mới thực sự trò chuyện với nhau.
Phương Duệ không có tiền, cũng không biết cách nói chuyện với con gái, lại còn là một beta bình thường, huống chi trong nhà còn có một cậu em trai là Tạ Hạnh, hai mươi sáu tuổi rồi cũng chưa từng yêu ai.
Nhưng bản thân Phương Duệ cũng không vội trong chuyện này, anh cảm thấy bản thân mình cũng không cần kết hôn, chỉ cần anh có thể lo cho bản thân và Tạ Hạnh là đủ. Hai anh em cứ vậy nương tựa vào nhau suốt đời cũng được.
Đến lúc không còn chống đỡ được nữa thì đi mua một bình thuốc trừ sâu, cho Tạ Hạnh uống một nửa, còn lại của mình, cả hai cùng chết không cần ai phải chăm sóc nữa.