[Edit/Đm] Quyến Rũ Có Chủ Đích-Mạch Lạc Nha – 8 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit/Đm] Quyến Rũ Có Chủ Đích-Mạch Lạc Nha - 8

Đánh không lại thì bỏ chạy, nhưng khi về nhà nhất định phải nói cho Phương Duệ biết.

Tạ Hạnh vẫn nhớ điều đó, cho nên khi Tạ Hạnh nhìn thấy Phương Duệ động thủ với Chu Hùng, Tạ Hạnh cũng bắt chước làm theo, suy cho cùng thì Tạ Hạnh cũng học theo Phương Duệ mà thôi.

Chiếc bánh nhỏ vừa rồi vì bị rung lắc mà sập mất một bên, kem dính vào hộp, khiến Tạ Hạnh thất vọng, ánh mắt Tạ Hạnh cụp xuống có chút mất mát.

Lúc Tạ Hạnh cụp mắt xuống, đôi mắt trông như mắt cún con hình tam giác, mang theo chút mất mát và uỷ khuất khiến cho người khác nhìn vào không nhịn được mà muốn yêu thương Tạ Hạnh nhiều hơn.

\”Bánh kem hư rồi……\”

\”Không hư đâu.\”

Phương Duệ dùng một con dao nhỏ cắt phần bánh bị sụp đem vào đĩa của mình, đem phần nguyên vẹn còn lại đặt vào đĩa đưa cho Tạ Hạnh.

\”Không hư mà, vẫn còn ăn được, phần bên em vẫn đẹp lắm.\”

\”Nhưng Duệ Duệ chỉ có phần bánh bị nát thôi.\”

\”Bánh kem bị nát thì ăn vẫn ngon mà, anh thích ăn bánh kem bị nát.\”

Tạ Hạnh chớp mắt: \”Thật sao?\”

Phương Duệ dùng nĩa xúc một miếng đưa đến bên miệng Tạ Hạnh : \”Không tin em nếm thử xem?\”

\”Ngon không?\”

Tạ Hạnh gật đầu: \”Ngon.\”

Trẻ nhỏ rất dễ dụ, nói cái gì cũng tin, Phương Duệ chờ Tạ Hạnh ăn xong bánh kem sau đó lái xe điện quay về nhà.

Trời đã gần sáng, hiếm khi nào Tạ Hạnh ngủ trễ như vậy, lúc ở tiệm hai mắt Tạ Hạnh đã đỏ hoe, khi Tạ Hạnh vừa về tới nhà đã trèo thẳng lên giường, vừa nằm lên đã lập tức nhắm mắt ngủ.

Phương Duệ bất đắc dĩ, chấp nhận số phận đi theo phía sau mở quạt cho Tạ Hạnh, mới vừa đi được hai bước đang muốn quay về phòng của mình, Tạ Hạnh nghe động tĩnh mơ màng mở mắt ngồi dậy, lập tức đứng dậy muốn theo Phương Duệ về phòng ngủ cùng nhau.

Phòng của Phương Duệ thì nhỏ hơn, hai người nằm chắc chắn không được, Tạ Hạnh lại không chịu ngủ một mình, Phương Duệ chỉ có thể ngủ lại đây nằm bên cạnh Tạ Hạnh: \”Anh ngủ cùng em nhé?\”

Tạ Hạnh gật đầu.

\”Được rồi, em nhanh ngủ đi.\”

Tạ Hạnh ngủ rất nhanh, Phương Duệ nằm một lúc mới có chút buồn ngủ.

Vừa mới mơ màng đã bị Tạ Hạnh bên cạnh làm cho tỉnh giấc, Phương Duệ không biết có phải hôm nay Tạ Hạnh bị doạ sợ rồi không, đêm nay Tạ Hạnh ngủ không yên, trong miệng Tạ Hạnh cứ lầm bầm gì đó Phương Duệ không nghe rõ được, thỉnh thoảng còn xoay người gây ra tiếng động, làm cho Phương Duệ không ngủ được, Phương Duệ chỉ có thể nằm híp mắt đợi đến lúc Tạ Hạnh nằm yên lại, phương Duệ lúc này mới có thể chợp mắt một chút, nhưng chưa chợp mắt được bao lâu đã bị tiếng hắt hơi to đùng bên cạnh đánh thức.

Tạ Hạnh vừa tỉnh ngủ, mũi và hốc mắc đều đỏ ửng, ngồi bên giường hắt hơi liên tục mấy cái, buổi sáng nhảy mũi, buổi chiều bắt đầu ho khan, đến đêm sẽ phát sốt, quá trình này Phương Duệ thuộc nằm lòng rồi, từ nhỏ đến lớn mỗi lần Tạ Hạnh bị bệnh đều sẽ phát triển giai đoạn như trên, chưa lần nào sai lệch.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.