[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan – Chương 8 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan - Chương 8

Edit: tenninz

Beta: MinTerm

_________________

Đường Mạch cũng không có thời gian để cảm thấy thương xót hay sợ hãi. Tên thầy bói và Tiểu Triệu đã thật sự biến mất hoàn toàn, không để lại bất cứ quần áo hay đồ dùng gì, vậy cậu cũng không cần phải giúp thu thập đồ vật gì hết. Đường Mạch đóng cửa lại rồi rời khỏi thư viện.

Ở trung tâm thành phố, vẫn còn bảy tám người vây quanh tòa tháp đen. Vừa hoang mang vừa lo sợ, họ ngồi bệt ngay trên lòng đường, chẳng hiểu vừa rồi rốt cục đã xảy ra chuyện gì. Làm thế nào mà chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, những đồng bọn khi nãy còn la hét biểu tình với họ đã hoàn toàn biến mất rồi?

Ngoài đó ra, còn có hai người đàn ông trung niên đang đứng bên lớp tường trắng. Bức tường nhựa màu trắng được cảnh sát dựng lên từ ba ngày trước, vây chặt tòa tháp, không cho dân thường đến gần.

Giờ cảnh sát đã biến mất, những nhà nghiên cứu khoa học bên trong bức tường cũng chịu chung số phận. Hai người đàn ông này phá vỡ một lỗ hổng lớn trên tường, tiến đến gần tòa tháp đen. Đường Mạch cũng không theo họ, chỉ nhìn thoáng qua từ xa rồi tiếp tục đi về phía trước.

Vô số nhà khoa học đã nghiên cứu tòa tháp suốt nửa năm mà chẳng tìm ra bất cứ manh mối gì, Đường Mạch cũng không cảm thấy mình có thể biết được tòa tháp đen rốt cục là gì.

Vấn đề thứ nhất của Đường Mạch, cậu không có xe.

Giờ đã là 8 giờ 15. Tên thầy bói và Tiểu Triệu cùng biến mất lúc 8 giờ. Giống như bọn họ, hầu hết mọi người trong thành phố đều đã biến mất. Không có tài xế, xe buýt và tàu điện ngầm cũng không thể chạy. Chưa kể, rất nhiều người đã biến mất khi đang lái xe, cho nên hiện tại một đống xe cộ đâm sầm vào nhau, chắn hơn nửa đường lớn.

Đường Mạch đi tầm nửa cây số, tìm thấy một chiếc xe đạp nhỏ màu vàng. Cậu lấy điện thoại ra quét thử mã QR.

\”Quả nhiên không dùng được…\”

Đường Mạch nhăn mày, ngồi xổm xuống nhìn vào khóa xe đạp. Sau hai phút, cậu cầm lấy một cục đá ven đường, đập ổ khóa cái bốp. Phản lực làm cổ tay Đường Mạch đau nhói, nhưng rõ ràng sức cậu lớn hơn trước rất nhiều, chỉ cần đập hai cái đã gãy khóa.

Đường Mạch nhìn vào ổ khóa thép do chính mình đập vỡ như có suy nghĩ gì đó, lại leo lên đạp xe về nhà.

Bốn mươi phút sau, cậu về lại tiểu khu, để cái xe vàng chóe ở dưới lầu.

Bên trong tiểu khu yên tĩnh không một bóng người, chỉ có tiếng gió thổi các phiến lá vang lên xào xạc. Đường Mạch về đến nhà cũng chỉ để thu dọn một vài bộ quần áo. Cha mẹ cậu đều là con một, ông bà cũng đã qua đời khi cậu còn nhỏ. Lúc lên đại học, cha mẹ cậu mất trong một tai nạn xe, về sau cậu cũng không còn giữ liên lạc với họ hàng.

Sau khi tốt nghiệp, vài người bạn thân thiết của cậu cũng không ở lại Tô Châu. Người thì đi Bắc Kinh, người thì ở Thượng Hải. Trùng hợp là con gái của ông thầy bói cũng ở Thượng Hải, vậy cậu có thể thử đi tìm bạn mình.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.