[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan – Chương 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan - Chương 7

Edit: tenninz

Beta: MinTerm

_________________

Sau khi nói xong câu đó, giống như thật sự chỉ để biểu đạt sự khinh bỉ của nó, lớp mosaic trên mặt đứa bé trở lại như cũ. Nó đưa que diêm cho Đường Mạch rồi xoay người chạy vào hốc sâu của kệ sách. Hai chùm tóc đuôi ngựa dài lắc lư theo cử động của nó, thân ảnh nho nhỏ biến mất giữa phần bóng tối len lỏi qua các kệ.

\”Ding dong! Trò chơi đối kháng \’Rốt cuộc là ai trộm sách của ta?\’ kết thúc.\”

\”Hiện đang tính toán phần thưởng của trò chơi…\”

\”Người chơi Đường Mạch hoàn thành nhiệm vụ, đạt được phần thưởng \’Que diêm lớn\’ và \’Sự khinh bỉ của Mosaic\’.\”

\”Người chơi Trần Phương Tri thất bại nhiệm vụ.\”

Giọng nói trong trẻo vọng lại trong thư viện trống không, truyền vào tai của Đường Mạch và thầy bói. Nói chung thì trò chơi nào cũng có phần thưởng của nó, cho dù là những trò chơi bài online cũng có thể nhận được một chút gì đó linh tinh. Đường Mạch đã sớm đoán cái que diêm lớn này hẳn phải là phần thưởng của cậu rồi.

Nhưng mà \’Sự khinh bỉ của Mosaic\’ là cái méo gì?! Đây không phải là manh mối của trò chơi à? Sao lại thành phần thưởng cmnr!?

Mặt Đường Mạch lúc trắng lúc xanh, cảm xúc thật phức tạp. Nhưng mà so với cậu, tình trạng của tên thầy bói tệ hơn nhiều.

Ông ta là người thua cuộc trong trò chơi này. Phần thưởng luôn đi đôi với hình phạt. Trong những trò chơi bình thường, thua thì có lẽ chỉ mất tiền là cùng, nhưng không ai biết thua trong một trò chơi của tháp đen thì sẽ mất cái gì.

Tòa tháp đen không xác nhận điều gì về hình phạt. Ông thầy ngây ngốc một hồi lâu, lại chậm rãi quay sang nhìn Đường Mạch. \”… Tôi sẽ chết sao?\”

Đường Mạch cũng không có câu trả lời nào cho ông. Cậu an ủi: \”Chắc không nghiêm trọng vậy đâu.\”

Ông ta lập tức tự tin hơn chút: \”Tôi tin cậu, cậu thông minh vậy mà. Cũng hợp lí chứ, nó sẽ không tàn nhẫn như vậy đâu. Nó là thần, nó sẽ mang đến hy vọng và sự tái sinh, nó là thần của tôi…\”

Đường Mạch cầm que diêm lớn, mắt an tĩnh dõi theo thầy ta đang trong cơn điên dại.

Việc không biết hình phạt của trò chơi làm cậu cảm thấy hơi bất an, như sự lặng yên trước cơn bão vậy. Loại hành vi này không phù hợp với lẽ thường của những trò chơi khác. Điều này làm mọi thứ càng đáng sợ hơn, vì đâu ai biết trước được kết quả. Dẫu vậy, Đường Mạch vẫn tự an ủi mình trong lòng. Nếu thua một trò chơi mà cũng có thể mất mạng, vậy chẳng phải ít nhất một nửa người trên thế giới này đều sẽ chết hết sao?

Sao mà cả vài tỷ người có thể chết được?

Chắc là không thể. Hẳn là không thể…

Trò chơi đã kết thúc, nhưng thư viện vẫn chưa trở lại như cũ. Đường Mạch và tên thầy bói có thử, nhưng hai người vẫn không thể đi xuống lầu được. Đồng thời, phía ngoài cửa sổ của tầng ba vẫn trống không như trước.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.