Edit: tenninz
Beta: MinTerm
_____________
Vào tháng 11, tiết trời cuối thu rét lạnh, Đường Mạch mặc một chiếc áo lông cừu, khoác thêm một lớp áo bên ngoài. Một vật thể vừa lạnh vừa bén kề sát bên hông cậu, chọc một lỗ thủng nhỏ trên lớp quần áo dày cộp.
Đường Mạch giữ nguyên tư thế khom người. Cậu nhận ra đó là một con dao.
Người kia không chờ đợi được nữa: \”Con mẹ mày, đưa ví đây! Nhanh lên! Bố mày chém mày bây giờ!\”
Giọng nói của Đường Mạch vẫn còn bình tĩnh: \”Ông rút dao về phía sau một chút, tôi mới đứng lên được. Rồi tôi sẽ đưa ví cho ông.\”
\”Chậc, lắm chuyện quá.\” Người đó dịch con dao về phía sau một ít.
Đường Mạch đứng thẳng lên, vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện, cũng không hề quay đầu loạn xạ mà truyền ví về đằng sau. Gần như trong nháy mắt, ví đã bị người giật lấy. Giọng nam mắng tục một câu: \”Đệt, có nhiêu đây thôi á? Xe này của mày à, chìa khóa có ở trong không?\”
\”Có.\”
\”Mày đừng hòng di chuyển, bằng không thì ăn dao nhé.\”
Đường Mạch không xoay người lại, con dao đặt sau lưng cậu bị dời đi. Cậu nghe được đối phương mở cửa xe, thử khởi động nó lên. Sau khi chắc chắn rằng xe có thể chạy được, gã ta đóng rầm cửa lại.
Đường Mạch la lên: \”Hành lý của tôi ở trong cốp xe. Tôi có thể lấy xuống được không?\”
Tiếng khởi động xe vang lên trong chốc lát, lại dừng lại. Người đàn ông bực dọc nói: \”Mẹ nó sao mày nhiều chuyện vậy. Hành lý của mày cũng là của tao, cút.\”
Đường Mạch: \”Giờ trời lạnh như vậy, cho tôi lấy chút quần áo thôi. Anh gì ơi, tôi sẽ chết cóng mất. Một bộ quần áo thôi là được.\”
Người đàn ông mắng mấy câu, mở cửa xe, một lần nữa kề con dao sau lưng Đường Mạch rồi nói một cách hung ác: \”Nhanh lên, đi lấy một bộ quần áo đi! Còn gây chuyện nữa, bố đâm chết mày!\”
Lúc này Đường Mạch mới xoay người lại, nhìn rõ người đàn ông này.
Người đàn ông mặt lấm la lấm lét, tóc bóng đầy dầu, quần áo trên người vừa sờn vừa bạc màu, đầy vết ố bẩn. Nhận ra rằng Đường Mạch đang quan sát gã, người đàn ông đột nhiên lại như một con thú hoang sợ hãi. Dường như cực kỳ ghét ánh mắt người khác nhìn gã, gã không được tự nhiên nuốt nước miếng một cái, chửi: \”Nhìn đ*o gì, lấy quần áo nhanh lên!\” Con dao trong tay gã lại giơ lên.
Đường Mạch gật gật đầu.
Người đàn ông này là ăn trộm.
Đường Mạch đi đến sau cốp xe, mở lên.
\”Này là gì? Diêm à?\” Người đàn ông nghi ngờ hỏi.
Đường Mạch cúi người xuống lấy va li, tay bị ổ khóa trên va li cắt một chút. Chiếc khóa sắc bén sượt qua lớp da mỏng trên lòng bàn tay, nhưng chỉ để lại một vết đỏ nhợt nhạt. Ánh mặt cậu ngưng lại, tay trái trực tiếp bắt lấy que diêm, vung mạnh về phía sau như đập một quả bóng chày.