Edit: MinTerm
Beta: tenninz
___________
Trước mặt là một cô gái trẻ tuổi trong bộ quần áo đen. Cô có mái tóc ngắn, khoác ngoài một tấm áo bông màu đen hơi mỏng. Dường như sợ Đường Mạch lại nổ súng, cô giơ cao hai tay để thể hiện mình không có ý xấu. Đứng sau cô là một người nam trẻ tuổi, vừa gầy vừa lùn. Hai người cùng giơ tay bước ra khỏi tảng đá lớn vốn để náu thân.
Giữa đồng hoang rộng lớn thế này, có rất nhiều âm thanh bị tiếng gió nuốt mất. Trước đó, Đường Mạch và Phó Văn Đoạt vẫn đang luyện súng, hơn nữa hai người này còn trốn cách họ rất xa, vì thế nên mới không bị phát hiện ngay từ đầu.
Đường Mạch lạnh lùng nhìn họ từ trên xuống, lại lia mắt sang Phó Văn Đoạt. Cả hai gật đầu, xác định một nam một nữ này không có tính uy hiếp.
Phó Văn Đoạt buông tay Đường Mạch. Cậu đút súng lục vào túi. Hai người không đến gần, chỉ quan sát đôi nam nữ kia từ xa. Cậu và anh không nói chuyện, khiến cho hai người lạ mặt kia bắt đầu nhịn không được. Cô gái tóc ngắn ngập ngừng nói: \”Vậy… hai người tin bọn tôi không có ý đồ xấu nhỉ?\”
Phó Văn Đoạt không trả lời. Đường Mạch nhàn nhạt nói: \”Không.\” Dừng một chút, cậu bổ sung: \”Không tin.\”
Vẻ mặt cô gái cứng ngắc, không biết phải làm sao, đành nhìn sang người đi cùng mình. Người đàn ông giải thích: \”Chuyện là vầy, chúng tôi sống ở gần đây. Nơi này là một trấn nhỏ ở vùng ven Vô Tích. Đây là em gái tôi. Tôi tên là Vương Văn Hạo, đây là Vương Văn Quyên. Hai người chúng tôi lớn lên trong thị trấn. Sau khi tốt nghiệp đại học, chúng tôi đi làm ở thành phố Vô Tích mãi, đến tận khi trái đất online mới về lại đây để lánh nạn.\”
Đường Mạch im phăng phắc, làm khuôn mặt của người đàn ông lộ ra chút xấu hổ. Anh ta nhìn cậu, lại nhìn Phó Văn Đoạt, sau hồi lâu lại căng thẳng nói tiếp: \”Chúng tôi chỉ là quân dự bị bình thường, mà ở thành phố thì lại khá nguy hiểm, có rất nhiều người chơi mạnh. Chúng tôi… chúng tôi không dám ở lại đó, tính về quê trồng rau nuôi gà, tránh đi mấy trò chơi tháp đen đáng sợ đó.\”
Cô gái tóc ngắn vội nói: \”Đúng là như thế. Chúng tôi thật sự không có ý xấu. Đã lâu rồi bọn tôi chưa gặp ai, đột nhiên nghe thấy tiếng súng mới lại đây xem thử. Các anh đừng hiểu lầm, chúng tôi đi ngay đây.\”
Cặp anh em này cực kì cuống quýt trông nhìn Đường Mạch và Phó Văn Đoạt. Bọn họ đứng cũng không được, đi cũng không xong, vô cùng ngần ngại. Cảm giác như họ không giống nông dân bình thường lắm, cách nói chuyện cũng có văn hóa, nghe có vẻ thực sự giống dân từng học đại học, sau lại ra trường làm nhân viên văn phòng.
Thấy cậu và anh không đáp lời, hai người này cũng không chần chờ nữa. Cặp anh em nhìn nhau, xoay người muốn bỏ đi.
Ầm!
Trên chân trời bỗng bùng lên một tia sáng chói mắt. Giây tiếp theo, tiếng sấm đinh tai nhức óc ngân lên trên đầu bốn người. Một ánh chớp ngoằn ngoèo bổ từ chân trời này đến chân trời kia, như thể sắp sửa nện thẳng xuống cánh đồng này ngay. Hai anh em nhà họ Vương bị tiếng sấm hù tái mặt, Phó Văn Đoạt cũng cau mày, ngẩng lên nhìn bầu trời đen nhánh trên cao.