Edit: tenninz
Beta: MinTerm
____________
Sáu giờ chiều, sắc trời sẩm tối.
Đường Mạch và Phó Văn Đoạt rời khỏi Thượng Hải bằng đường cao tốc, số xe trên đường càng ngày càng nhiều. Bọn họ lái rất chậm, qua hai tiếng chỉ mới đi được vài chục cây số. Phó Văn Đoạt kéo cần gạt và đạp mạnh chân phanh, tiếng thắng gấp chói tai vang lên, chiếc xe việt dã cua mạnh trên đoạn đường trống trải rồi dừng giữa đường.
Đường Mạch có hơi bất ngờ lúc họ dừng xe. Nhưng trời đã khuya rồi, quả là bọn họ không nên lên đường tiếp. Thứ nhất là bởi vì trời rất tối, trên cao tốc còn có rất nhiều xe cộ va vào nhau khi chủ nhân của chúng đột nhiên biến mất, thành ra kẹt cứng cả đoạn đường, sẽ rất dễ xảy ra va chạm. Thứ hai là do bọn họ có thể đụng độ các người chơi khác vào buổi đêm.
Nhưng cậu hơi không hiểu vì sao Phó Văn Đoạt lại đỗ xe thế này.
Dường như đã nhận ra nghi hoặc của cậu, anh nói: \”Trên đường từ Bắc Kinh đến Thượng Hải, tôi đã gặp phải ba nhóm người mai phục ngay hai bên đường cao tốc. Sẽ luôn có những người nơi đất khách muốn về nhà xem bạn bè và người thân có an toàn không, bởi vì phải lặn lội đường xa, chắc chắn bọn họ có chuẩn bị nước và đồ ăn, có lẽ còn có thêm vũ khí. Đánh cướp bọn họ là một lựa chọn rất tốt.\”
Đường Mạch chưa rời quá xa quê nhà (Tô Châu và Thượng Hải rất gần nhau), nhưng cậu đã sớm đoán được sẽ có những loại người chơi như thế này. Cậu nhanh chóng hiểu ra ý của Phó Văn Đoạt: \”Anh đỗ xe vậy là để ngụy trang thành một chiếc xe bị mất không chế do tài xế biến mất?\”
\”Đúng vậy.\”
Đầu xe tựa vào rào chắn của đường cao tốc, lệch hẳn trên con đường, quả thật trông rất giống một chiếc xe bỏ hoang.
Hai người không nói thêm nữa. Phó Văn Đoạt nhường phần ghế sau cho Đường Mạch để cậu có thể nằm thẳng, còn chính anh cũng hạ lưng ghế lái xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi. Cậu cũng không câu nệ, sau khi nằm xuống thì nhìn trần nhà đen kịt. Ánh mắt cậu bình tĩnh, trong lòng lại suy nghĩ vẩn vơ.
Trong con xe yên ắng, nhịp thở vững vàng của Phó Văn Đoạt nhẹ nhàng vang lên. Đường Mạch biết rõ, dù cho nhịp thở có ổn định thì người nọ vẫn chưa thiếp giấc. Với thực lực hiện tại của hai người thì ba ngày không ngủ nghỉ sẽ hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến hoạt động thường ngày. Hôm nay là đêm đầu tiên bọn họ rời Thượng Hải, Phó Văn Đoạt nhường ghế sau cho cậu, còn mình thì nằm trên phần ghế trước không mấy thoải mái, nghĩa là anh sẽ không ngủ. Đêm nay tới lượt anh gác đêm.
Anh không ngủ thì Đường Mạch không thể làm ra hành động gì đặc thù. Thậm chí dù anh có ngủ rồi, chỉ cần cậu lấy quyển sách năng lực ra, rất có thể người này cũng sẽ phát hiện ra động tĩnh bất thường của cậu rồi lập tức tỉnh lại.
Đúng vậy, từ khoảnh khắc lấy được khẩu súng màu bạc kia, Đường Mạch đang tìm cơ hội lấy quyển sách năng lực ra.
Trong lòng cậu đang giằng xé. Một mặt, hiện giờ cậu đã trở thành đồng đội của Phó Văn Đoạt, thậm chí hai người đều đã quyết định cùng nhau lên đường, đi đến Bắc Kinh xa xôi. Có lẽ cậu hoàn toàn có thể nói năng lực của mình cho đối phương. Mặt khác, cậu vẫn còn chút phòng bị.