Edit: tenninz
Beta: MinTerm
______________
Hai anh em đều tỏ vẻ nghi hoặc khi nghe thấy cái tên \”Lê Văn\”. Người nam trẻ tuổi nhìn sang Đường Mạch và hỏi:
\”Lê Văn? Tôi chưa nghe thấy cái tên này bao giờ, sao vậy?\” Anh ta quay qua nhìn em gái mình, \”Em, em có biết người nào có tên vậy không?\”
Cô gái tóc ngắn cũng ngờ vực: \”Chưa nghe bao giờ.\”
Biểu tình của hai người nọ trông không giống đang giả vờ, bọn họ thật sự không quen biết Lê Văn. Ánh mắt của Đường Mạch chậm rãi rũ xuống. Cậu yên lặng nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay người đàn ông. Bên ngoài cửa sổ, âm thanh gào thét của gió cuốn ngày càng vơi đi, tiếng mưa rơi tí tách liên hồi cũng dần tan mất. Âm thanh từ tính của Phó Văn Đoạt vang lên: \”Tạnh mưa rồi.\”
Người nam hỏi: \”Hết mưa rồi, các anh phải đi ư?\”
Sắc trời bên ngoài vẫn tối mịt dù rằng mưa đã ngừng, chỉ có một vòng trăng khuyết treo lững lờ trên không. Đường Mạch không nói chuyện, cô gái tóc ngắn mở lời: \”Trời bên ngoài tối quá, chúng tôi không tiễn hai anh được.\”
Tông giọng cô có chút dồn dập, cũng không giấu giếm ý tứ muốn đuổi người đi. Nhưng rất nhanh cô đã bổ sung thêm một câu che đậy cảm xúc của mình: \”Nếu… Nếu các anh muốn ngủ lại nhà của chúng tôi một đêm cũng được, cũng không phải là không thể. Có điều chúng tôi không có phòng dư, các anh chỉ có thể ngủ ở phòng khách mà thôi.\”
Đường Mạch không đáp lại những lời này, chỉ bình tĩnh hỏi: \”Đồng hồ trên tay anh có từ đâu thế?\”
Người đàn ông hơi khững lại, sau một lúc lâu mới nâng cổ tay lên nhìn chiếc đồng hồ của mình. Anh ta đút tay vào trong túi rồi cười bảo: \”Mua từ trước ấy mà. Ngài Victor, tôi có thể lý giải được nếu các anh không thể cho chúng tôi biết những tin tức từ bên ngoài. Tôi hiểu mà.\”
Anh ta chuyển đề tài, Đường Mạch lại tiếp tục gặng hỏi: \”Mua ở đâu vậy?\”
Người đàn ông sửng sốt, đáp: \”Thì… ở siêu thị.\”
Đường Mạch ngẩng lên nhìn anh ta, miệng thì cười, nhưng ánh mắt cậu lạnh căm: \”Anh mua bao nhiêu?\”
Hai anh em họ Vương ngậm miệng không nói gì nữa, chỉ yên lặng nhìn Đường Mạch. Ba người vừa đối mắt nhau, ngay sau đó, hai anh em này quay phắt đi và bỏ chạy với một tốc độ cực nhanh. Nhưng Đường Mạch còn nhanh hơn họ. Một chân khuỵu xuống, cậu nhảy phốc lên và bắt lấy cổ áo Vương Văn Hạo. Vương Văn Quyên thấy thế thì trợn to hai mắt, cô móc một cây súng lục màu đen ra từ trong túi, rồi ngay lập tức nổ súng.
Tư thế cầm súng của cô ta không chuẩn, nhưng tốc độ bắn và độ chính xác lại tốt hơn Đường Mạch nhiều, hiển nhiên là đã từng nổ súng rất nhiều lần. Tiếng súng chói tai cắt qua bầu không gian, Đường Mạch nghiêng đầu tránh đi viên đạn này, cánh tay đang nắm lấy Vương Văn Hạo thoáng buông lơi. Nhưng bởi vì khoảng cách quá gần, viên đạn vẫn sượt qua gương mặt cậu, để lại một vệt máu nhợt nhạt.
Hai anh em lùi về sau, hai tay chống đất, sau đó họ nhảy về ba bước, để lại một khoảng cách cách Đường Mạch hai mét. Ba người lia mắt qua nhau, nhanh chóng hành động. Bọn họ đồng thời xông về phía Đường Mạch từ hai hướng khác nhau, một trái một phải. Người anh nhào đến và trực tiếp rút một con dao sắc lẻm từ dưới bàn bên, người em kê súng lục ở một phía bảo vệ anh mình.