Edit: tenninz
Beta: MinTerm
_________________
Lê Văn đi theo sau cái người chắc hẳn là giáo viên kia, bước vào cửa phòng bảo vệ. Theo sau cậu ta còn có bốn đứa học sinh trung học.
Đường Mạch buông tay mũm mĩm ra, mũm mĩm vèo một cái chạy ra sau lưng thầy mình.
Lê Văn nói: \”Cuối cùng cậu cũng tới. Hôm nay công tháp vừa kết thúc, tôi mở mắt ra đã phát hiện mình bị ném trên đường cái rồi. Lúc tiến vào trò chơi chúng ta vừa mới đến nút giao giữa khu Phổ Đà và khu Trường Ninh, thế mà tôi lại tỉnh lại ở khu Tĩnh An. Nghĩ nghĩ một hồi, tôi vẫn quyết định tới Thị Bắc trước, biết đâu còn có thể gặp cậu.\”
Đường Mạch nhìn thoáng qua những thầy trò còn đang đề phòng cậu, lại nhìn sang Lê Văn: \”Anh đến lúc mấy giờ?\”
\”Chắc tầm 7 giờ. Đây là trường cũ của tôi, tôi biết rõ đường mà.\” Lê Văn phát hiện người thầy và mấy đứa học sinh vẫn luôn giữ im lặng, vội vàng giới thiệu: \”Thầy Lý, đây là Đường Mạch. Người mà tôi nhắc đến ban nãy là cậu ta, không phải người xấu, càng không phải khách nhập cư trái phép. Anh không cần lo đâu.\”
Thầy Lý che bọn học sinh sau người, cảnh giác nhìn Đường Mạch: \”Lê Văn nói anh tới đây để tìm người? Anh tìm ai?\”
Lúc Đường Mạch nghe thấy Lê Văn đang cố ý giải thích rằng mình không phải khách nhập cư trái phép, cậu có hơi nhướng mày.
\”Tôi tìm Trần San San, cô bé hẳn là đang học lớp 7.\”
\”À, San San?\”
\”Là tìm San San à?\”
Đường Mạch còn đang cảm thấy kì quái thì đã thấy một cô bé tóc ngắn, cỡ mét sáu, bước ra từ trong đám học sinh. Trên mặt cô bé không có biểu tình gì, lạnh lùng nhìn Đường Mạch, nói: \”Em là Trần San San. Khối 7 trường Thị Bắc chỉ có mỗi em tên Trần San San, anh tìm em làm gì, vì mục đích gì?\”
Trùng hợp như vậy?!
Lê Văn cũng thật bất ngờ: \”Không nghĩ tới là cậu đang tìm San San à. Nếu mà sớm nói tên cho tôi, tôi đã tìm nó giúp cậu rồi.\”
Đường Mạch cúi đầu nhìn cô bé vô cùng bình tĩnh này, nói: \”Ba em và anh là bạn. Ba em tên là Trần Phương Tri. Anh công tác ở Tô Châu, làm thủ thư trong thư viện, ông hay đến đọc sách chỗ anh. Ông ấy nhờ anh đến Thượng Hải tìm em để chắc chắn em vẫn an toàn.\”
\”Đúng là tên ba em. Anh có gì để chứng minh là anh quen ông không?\”
\”San San?\” Lê Văn và thầy Lý đều nhăn mày. Lê Văn vẫn luôn tin tưởng Đường Mạch, không hề nghi ngờ cậu chút nào. Thầy Lý nghe Đường Mạch nói xong cũng cảm thấy cậu có thể tin tưởng được. Nhưng San San vẫn còn đang hoài nghi cậu?
Đường Mạch cười, nhìn cô bé với một ánh mắt nghiêm túc hơn một chút: \”Ba em cao chừng 1m75, thất nghiệp gần một năm rồi. Ông nói với anh, cha của ông, cũng là ông nội của em, là bác sĩ, bản thân ông thì là một phần tử cuồng giáo. Đúng rồi, trên cổ tay ba em luôn đeo một cái vòng thạch mã não đỏ.\” Dừng một chút, Đường Mạch cười, nói: \”Như vậy anh đã chứng minh anh có quen biết ba em, nhưng vẫn chưa chứng minh được rằng anh tới tìm em là vì hoàn thành ý nguyện của ông chứ không phải vì mục đích khác.\”