Edit: tenninz
Beta: MinTerm
________________
Đám học sinh trốn trong sân vận động được bố trí ở bốn cửa ra vào khác nhau.
Bang!
Lại là một viên đạn xuyên thủng màn đêm, khoét một lỗ trên bề mặt xi măng.
\”Tầm bắn của súng cảnh sát thông thường tầm 50 mét, xa nhất là 100 mét.\” Mũm mĩm vội nói.
Bọn họ chia ra làm ba đường chính. Lê Văn và thầy Lý mang theo hai học sinh dự bị sức yếu, mục đích chính là để giữ mạng, được thì đánh lén địch. Trần San San và người chơi chính thức Kiều Phỉ Phỉ phụ trách một đường. Đường Mạch biết Trần San San có năng lực, cô bé sẽ mạnh hơn quân dự bị thông thường rất nhiều.
Mũm mĩm và Đường Mạch cặp với nhau, phụ trách làm tấn công chính.
\”Sao lần này không có tiếng bọn khách đạp lên kính? Mấy cái bẫy ở cửa không kích hoạt à?\”
Đường Mạch hạ giọng: \”Bọn họ đã đánh lén hai lần rồi. Lần thứ hai bị lộ hành tung là do đạp phải kính của các em, đã sớm có chuẩn bị trước. Lần này họ sẽ không phạm phải sai lầm đó nữa. Chắc hẳn họ đã tiến vào trường bằng cách khác.\”
Hai người rời khỏi sân vận động, lưng dính sát vách tường.
Đường Mạch híp mắt lại, quét nhìn toàn cảnh một cách cẩn thận.
Màn đêm đen nhánh như một con mãnh thú rình mồi, im lặng nhìn chằm chằm vạn vật với đôi mắt đỏ như máu. Trong trường học có rất nhiều cây, gió lạnh thổi, bóng cây lay động. Giữa một đêm sát khí đầy trời như thế này, chỉ có thể nghe thấy mỗi âm thanh xào xạc lay lắt của bóng cây đen như mực.
Đường Mạch nghiêng người: \”Cho anh một cây đinh…\”
Bang!
Đường Mạch né về bên trái với tốc độ cực nhanh, nhưng viên đạn vẫn sượt qua cánh tay phải của cậu, ghim vào mặt tường đằng sau cậu và mũm mĩm. Hai người nhìn nhau, tách ra mà chạy.
Tên khách nhập cư trái phép cầm súng có thể ở trong tối nhìn được vị trí của họ. Hôm qua Đường Mạch và mũm mĩm đã bàn chiến lược để đối phó với hắn rồi. Trong trường hợp xấu nhất, họ sẽ tách nhau ra, không cho đối phương cơ hội nổ súng. Hiện giờ chính là trường hợp tệ nhất, phe địch trong tối phe ta ngoài sáng, ở trong tối còn là tay cầm súng nguy hiểm nhất.
Bang bang bang!
Trong tay Đường Mạch cầm một cây gậy gỗ, dùng tốc độ thần tốc vọt tới phòng thể dục gần khu dạy học.
Đạn không ngừng bắn sau lưng cậu, lần lượt ghim thẳng vào nơi vốn dĩ cậu đặt gót chân. Lúc Đường Mạch quay đầu chạy vào trong khu dạy học, điều đầu tiên cậu làm là dừng chân chớp mắt một cái. Một viên đạn bay xẹt qua mắt cậu, bắn thủng vách tường.
Cậu nâng bước tiến vào khu dạy học.
Nhưng ngay lúc cậu vừa vào tới, cả người chợt rợn cả lên, theo phản xạ vung cây gậy che phía sau đầu mình. Tiếng va chạm kịch liệt ầm lên sau lưng Đường Mạch. Cây gậy gỗ đánh vào một cây đao lớn, gậy gỗ bị chém nứt một khe. Cậu ngã nhào về phía trước hai bước, đối phương cũng lùi về sau hai bước.