Edit: tenninz
Beta: MinTerm
___________
Não Đường Mạch xoay mòng mòng với tốc độ ánh sáng, dường như là trong nháy mắt cậu đã thông não ra rằng bên đang đối thoại với mình không phải là một con gà, càng không phải là một trái trứng. Anh ta có thể là một sinh vật nào đó của tháp đen, càng có thể là…
\”Anh là người?\”
Giọng nam trầm mặc một chốc: \”Ừ, tôi là người. Cậu cũng là người?\”
Đường Mạch: \”Đúng vậy.\”
Hai người không nói gì tiếp.
Xe dừng ở ven đường, ánh hoàng hôn chiếu rọi qua khung cửa sổ, khoác lên bề mặt quả trứng trắng một lớp áo vàng kim. Khi khoảng lại có những kí tự hiện lên, Đường Mạch cũng chỉ có thể nhìn ra một đống từ và chữ loạn xà ngầu với nhau. Nhưng mà hiện tại, thứ làm cậu chú ý hơn cả là con người ở phía đối diện này.
Cậu suy tư trong chốc lát, quyết định đặt câu hỏi cho đối phương để biểu hiện lòng chân thành nồng nàn của mình trước. Cậu bắt đầu miêu tả tình huống hiện tại của mình. \”Hiện tại trong tay tôi đang cầm một quả trứng màu trắng, giọng nói của đằng ấy đang phát ra từ đó. Đằng ấy là đang bị nhốt trong ấy hay là thế nào?\”
Tiếng nói của người đàn ông vẫn kiên định và từ tốn: \”Tôi không bị nhốt trong trái trứng. Trong tay tôi cũng đang cầm một quả, giọng của cậu cũng truyền sang từ đó.\” Dừng trong giây lát, anh bổ sung: \”Là một quả trứng gà tây.\”
Đường Mạch có một suy đoán. \”Chắc hẳn anh là người Trung Quốc, vậy anh vừa mới thoát ra từ tầng thứ nhất đúng không? Quả trứng này của tôi là lấy được từ một quái vật trong tháp đen, cũng là trứng gà tây.\”
\”Tôi cũng vậy, từ một con quái vật trong tháp, lấy ra một quả trứng gà tây.\”
Hai người có thể hiểu rõ là quả trứng trong tay bọn họ na ná một chiếc điện thoại di động, có thể liên hệ với một người xa lạ chưa từng gặp mặt.
Nếu đã vậy, Đường Mạch hiện tại muốn biết quả trứng gà này có thể liên lạc qua khoảng cách bao xa.
\”Anh đang ở đâu?\”
\”Cậu ở thành phố nào?\”
Trăm miệng một lời, cả hai bên sốc toàn tập.
Đối phương phản ứng lại trước. \”Tôi ở Bắc Kinh.\”
Bắc Kinh?
Bắc Kinh cách Thượng Hải mấy ngàn cây số. Xa vậy mà quả trứng gà vẫn kết nối được, chẳng lẽ công dụng của nó như di động thật?
Đường Mạch nói: \”Tôi ở Thượng Hải.\”
Đường Mạch cúi đầu nhìn quả trứng trên lòng bàn tay, có một suy đoán mơ hồ. Quả trứng của cậu không hiểu thế nào mà lại đang trong trạng thái bị hư tổn. Đường Mạch cũng không cảm thấy vừa rồi mình đập đập gõ gõ vậy mà lại làm hư nổi nó. Phải biết rằng cái thứ đang bị nứt không phải là trái trứng, mà là vô lăng xe hơi của cậu. Đồ vật từ tòa tháp đen không có mong manh dễ vỡ tới mức vậy.
Khả năng quả trứng gà tây bị cậu gõ hư không đến hai mươi phần trăm, mà khả năng vốn dĩ nó đã bị hư lại phải trên tám mươi phần trăm.