[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 81 riêng tư – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 81 riêng tư

Xuất phát từ cổng đông căn cứ Đông Khu, đi qua quốc lộ KUGT2378, băng qua hơn mười khu mỏ còn sót lại sau các vụ nổ dị chủng, đoàn người tiến vào nhánh K79 của quốc lộ. Con đường rộng lớn này có một đoạn kéo dài qua hải vực phía Đông, nơi tang thi biển và các loài biến dị biển xuất hiện không ngớt. Dọc theo quốc lộ K79 về phía tây là một loạt các nhà xưởng lớn bỏ hoang. Từ khu nhà xưởng đi sâu về phía nam là khu vực thành thị bỏ hoang rộng lớn. Ấn Thành nằm ở rìa khu thành thị bỏ hoang này, vì gần quốc lộ K79 nên hệ số an toàn tương đối cao. Hơn nữa, do thời gian bị bỏ hoang tương đối ngắn, phòng thí nghiệm bên trong vẫn còn không ít tài nguyên kỹ thuật có thể khai thác. Vì những đặc điểm này, mấy năm gần đây, cả quân bộ lẫn các tổ chức cá nhân đều ưu tiên chọn Ấn Thành và các thành thị xung quanh làm mục tiêu thăm dò.

Quốc lộ K79 chạy từ đông sang tây, cắt ngang rìa phía nam của toàn bộ căn cứ Đông Khu, cuối cùng dẫn vào rừng rậm phía tây. Sâu trong khu rừng nguyên thủy phía tây này, khí hậu khắc nghiệt, chỉ số phóng xạ cực cao, có vô số dị chủng không rõ nguồn gốc qua lại. Ngoại trừ các đội đặc chủng của quân đội, các tổ chức dân sự cực kỳ hiếm khi đặt chân tới. Ngay cả khi đội đặc chủng tiến sâu vào rừng, tỷ lệ sống sót cũng cực thấp. Lâu dần, nhân loại đành chấp nhận đây là nơi làm tổ của dị chủng, gọi là rừng dị chủng phía tây.

Lần trước Lương Hoàn theo đội Thần Phong đến đây, cũng chỉ hoạt động ở rìa rừng. Còn phòng thí nghiệm bí mật của Lệ Diệu cũng nằm ở một nơi kín đáo tương đối gần rìa, chưa đi sâu vào bên trong.

\”Phòng thí nghiệm để Côn Ngữ trước đây, ngươi đã xây dựng lại chưa?\” Lương Hoàn nhìn khu rừng rậm xanh um đang ngày càng gần, vặn mở bình nước đưa cho người đang lái xe.

\”Không cần thiết phải xây lại, vốn không có thời gian đến đây.\” Lệ Diệu uống một ngụm nước, đưa bình nước trả lại, \”Vỏ ngoài Côn Ngữ gần như bị hủy hết rồi, chỉ còn cơ rương Rhine. Cơ rương của Tiềm Long Rhine bị tổn hại nghiêm trọng, nên ta đã lắp ráp lại hai cơ rương của chúng một chút.\”

Lương Hoàn kịp phản ứng: \”Tiểu Hình?\”

Lệ Diệu búng tay một cái: \”Tuy rằng bản thân tôi thiên phú dị bẩm, nhưng kỹ thuật của Ấn Thành quả thực lợi hại, em xem Tiểu Hình thông minh hoạt bát cỡ nào, còn biết tìm em báo thù.\”

\”Ngươi dạy dỗ không tồi.\” Lương Hoàn khen một câu lấy lệ.

Lệ Diệu lanh mồm lanh miệng nói: \”So với bệ hạ vẫn còn kém xa, em xem em dạy dỗ tôi đến nỗi ——\”

Anh đột nhiên im bặt, hắng giọng rồi nắm chặt tay lái: \”Ý tôi là em rất biết sắp xếp công việc cho thuộc hạ, vô cùng thấu hiểu nhân tính.\”

Lương Hoàn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe: \”Ân.\”

\”Đừng cười, kính xe phản quang!\” Lệ Diệu vỗ một cái lên đùi y, giọng hằn học, \”Cũng vì em là bà xã của tôi, đổi thành người khác em thử xem, lão tử đã sớm chạy\”

Lương Hoàn quay đầu lại, nhìn chằm chằm anh đầy ẩn ý.

Lệ Diệu ra vẻ nghiêm chỉnh thu tay về, tiếp tục lái xe: \”Trong đầu không sạch sẽ.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.