Trong phòng nghỉ chỉ có ánh đèn nhắc nhở mỏng manh.
Lệ Diệu gối đầu lên cánh tay, nằm trong khoang trị liệu, trằn trọc không ngủ được, cứ cách một lát lại muốn thở dài một hơi.
\”Ngủ không được?\” Lương Hoàn nằm ở khoang trị liệu cách vách, bấm mở trang báo cáo tinh thần lực của Lệ Diệu, vẫn như cũ ở mức D- đáng thương.
\”Tôi đang nghĩ về 500 triệu kia của em.\” Lệ Diệu tiếc hận nói, \”Có thể mua được bao nhiêu đài cơ giáp, vậy mà cứ thế là không còn.\”
Rốt cuộc, nợ người khác 500 triệu và việc mình kiếm được 500 triệu rồi bị người khác đoạt đi vẫn có sự khác biệt về bản chất.
Tuy rằng anh và Lương Hoàn hiện tại không có quan hệ hôn nhân, nhưng dù sao cũng xem như là người của Khu Đông Tam, nên đối với 500 triệu này ít nhiều vẫn có dục vọng chiếm hữu nhất định.
Lương Hoàn cong khóe miệng: \”Phải, 500 triệu này cả nhà phải cực cực khổ khổ kiếm thật lâu,\”
Giọng Lệ Diệu rầu rĩ truyền ra từ khoang trị liệu: \”Cần thiết phải bắt được cái thằng vương bát đản này, bằng không lão tử ngủ cũng không ngon giấc.\”
\”Được, nghe ngươi.\” Lương Hoàn nói.
\”Đây là chuyện trong phận sự của em, đừng nói cứ như có ẩn ý vậy.\” Lệ Diệu hừ cười một tiếng, trở mình quay lưng về phía khoang trị liệu của y, \”Ngủ.\”
Một lúc sau, anh ngồi dậy, vén màn khoang trị liệu của mình lên, quay đầu trừng mắt nhìn Lương Hoàn đang ngủ rất an tường.
Khoang trị liệu của Lương Hoàn rộng rãi hơn của anh, hơn nữa Lương Hoàn chỉ chiếm một nửa vị trí. Lệ Diệu nhìn chằm chằm vào vị trí trống một lúc lâu, cuối cùng vẫn không thể ngăn được sự dụ hoặc, cứ thế mà nằm xuống bên cạnh Lương Hoàn.
Lương Hoàn cảm nhận được hơi ấm dựa sát vào, nhưng hô hấp vẫn vững vàng như cũ.
\”Đừng giả vờ nữa, lại đây để anh ôm.\” Lệ Diệu duỗi tay sờ đùi y.
\”Như vậy không thích hợp.\” Lương Hoàn nhắm mắt, rụt rè nói, \”Tô Mục Vanh đã cố ý dặn dò chúng ta phải nghỉ ngơi riêng khoang.\”
Lệ Diệu táo bạo kéo y vào lòng, gác chân lên người y, tay chân anh không ngừng cựa quậy, chẳng hề thành thật.
Lương Hoàn không thể nhịn được nữa, mở mắt ra: \”Lệ Diệu, bây giờ không được.\”
Cuối cùng Lệ Diệu cũng tìm được một tư thế vừa lòng, ôm người thoải mái thở dài một tiếng, nghe vậy nói: \”Không được cũng phải được, được rồi.\”
Cơn buồn ngủ chợt ập đến, anh ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người Lương Hoàn, mí mắt trĩu nặng, ý thức dần chìm vào bóng tối.
\”……\” Lương Hoàn nắm lấy bàn tay anh đang đặt trên bụng mình, liếc nhìn người đang vùi nửa đầu vào cổ mình, rồi xoay người ôm người đó vào lòng.
Lệ Diệu bất mãn giãy giụa một chút, nhưng lại bị ôm chặt hơn. Kiểu cách bá đạo cường thế này thật phiền phức, nhưng cơn buồn ngủ vẫn chiếm thế thượng phong, nên Lê Minh tinh đành miễn cưỡng thỏa hiệp.