[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 82 lý giải – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 82 lý giải

Doanh trại của đội thăm dò di chuyển vô cùng nhanh chóng. Đến sau nửa đêm, các lều trại đã được dựng lại xong xuôi, mọi người nhanh chóng nghỉ ngơi để hồi phục thể lực.

Bên trong chiếc xe đầu tiên, Mễ Huệ mặt trắng bệch ngồi trong góc, bất an ôm lấy cánh tay. Bộ đồ phòng hộ rách nát treo lỏng lẻo trên người, để lộ chiếc váy hai dây dính v·ết m·áu còn mới.

\”Đừng căng thẳng, ngươi chỉ cần nói ra sự thật mà mình đã thấy.\” Lương Hoàn rót cho hắn một ly nước ấm, đưa vào tay hắn.

Mễ Huệ đưa hai tay ra nhận lấy, toàn thân run lên bần bật. Lương Hoàn không ép hắn, mà ngồi xuống đối diện hắn, thong thả lật cuốn sách trong tay.

Vài phút sau, Mễ Huệ cuối cùng cũng thoát khỏi cơn hoảng sợ. Hắn uống hai ngụm nước rồi mới nói: \”Lúc mới bắt đầu em đứng khá xa đội ngũ, nghe thấy bên bụi cây kia có động tĩnh. Em không dám lại gần, chỉ dùng đèn pin chiếu qua, liền… thấy một bóng đen rất lớn. Sau khi nó cảm nhận được ánh sáng thì đột nhiên thu nhỏ lại. Em, em thật sự thấy một bóng người chạy ra. Em không nói dối, thật đấy.\”

Lương Hoàn hỏi: \”Tại sao ngươi lại muốn đứng một mình xa như vậy?\”

\”Em…\” Mễ Huệ cúi đầu, hơi khó xử, \”Vận khí em không tốt, bị phân vào đội lính đánh thuê. Em đến từ Đông Tứ Khu, bọn họ vốn coi thường em. Trước đây vì em thích chụp ảnh nên còn bị họ đánh, em không dám đến quá gần ai.\”

Lương Hoàn gật đầu: \”Vậy ngươi giải thích thế nào về việc chỉ mình ngươi sống sót?\”

Mễ Huệ nhìn về phía y có chút bối rối: \”Em, thật sự không phải lỗi của em… Sau khi bọn họ đến, đầu của Ninh Khâu đột nhiên biến mất, em bị máu bắn đầy người nên sợ quá ngất đi, đến khi tỉnh lại thì mọi người đã ở đó rồi.\”

Lương Hoàn cúi mắt xuống, vuốt ve trang sách trong tay như đang suy nghĩ điều gì. Mễ Huệ đột nhiên suy sụp khóc lớn, lao tới quỳ xuống bên chân y, níu lấy ống quần y: \”Lương ca, cầu xin anh nhất định phải tin em, em không muốn ch·ết, em, em nguyện ý vì anh làm bất cứ chuyện gì!\”

Hắn vừa khóc vừa kéo bung quần áo mình, để lộ bờ vai trắng nõn, định lao vào lòng Lương Hoàn.

Lương Hoàn nhanh tay dùng sách chặn vai hắn lại, đẩy người ra xa.

\”Khụ——\” một tiếng ho khan vang lên từ hàng ghế trước.

Mễ Huệ sững sờ, hoảng hốt quay đầu lại, thì thấy Lệ Diệu đang nằm duỗi thẳng người trên ghế phụ. Hai chân dài của anh gác lên cửa xe, khoanh tay nhìn hắn đầy chế nhạo: \”tiểu bảo bối à, làm chuyện phóng đãng ngay trước mặt chồng người khác thì không hay lắm đâu nhỉ?\”

Mễ Huệ hoảng sợ lùi lại, luống cuống kéo quần áo lên, sợ đến mức không dám khóc nữa: \”Xin, xin lỗi, Lê… Lệ giáo quan, ngài hiểu lầm rồi, tôi… tôi… tôi chỉ muốn sống sót, thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi.\”

Lệ Diệu thở dài, bước một chân qua từ ghế trước, kéo người đang quỳ dưới đất dậy, vỗ mạnh vào tấm lưng gù của Mễ Huệ: \”Thẳng lưng lên! Lê… Lệ giáo quan dạy cậu thế nào hả!\”

Mễ Huệ kinh hãi thẳng lưng lên.

Lệ Diệu hài lòng vỗ vai hắn, rồi ngồi phịch xuống bên cạnh Lương Hoàn, ngấm ngầm tuyên bố chủ quyền: \”Các người cứ tiếp tục, không cần để ý đến tôi.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.