Bên trong tòa nhà đối diện chung cư Ngô Đồng.
Người đàn ông mặc chế phục đen thần sắc lạnh lùng, trên chế phục còn vương chút sương mù, hắn vừa bắn xong một phát, nheo mắt: \”Tổng cộng có bao nhiêu người vào 7104?\”
\”Bốn người.\” Người bên cạnh trả lời.
Hắn hơi kinh ngạc: \”Bao nhiêu?\”
\”Đầu tiên là một người trẻ tuổi và một người tàn tật có thân hình cao lớn, không biết dùng thủ đoạn gì mà trực tiếp đi vào. Chúng tôi nghi ngờ là kỹ thuật trộm cướp phản theo dõi tiên tiến nhất. Sau đó có một người vệ sinh đẩy xe rác theo sát vào. Cuối cùng là một người leo từ cửa sổ vào, hắn vừa bắn rơi hai thiết bị theo dõi mới mua của chúng ta.\”
\”…\”
\”Bí thư Lục, có cần xin chỉ thị cấp trên không?\”
Lục Liễm ném khẩu súng quang học cho hắn: \”Không cần xin chỉ thị, cấp trên có lệnh, bất kể ai vào chung cư Ngô Đồng 7104, lệnh tiêu diệt được ưu tiên hơn mọi lệnh khác.\”
\”Rõ!\”
Khi giọng nói vừa dứt, cửa sổ đối diện đồng loạt mở ra, hơn mười khẩu súng quang học cùng nhắm vào cửa sổ vỡ nát, nhưng vì thiếu chip định vị nên không thể bắn trúng mục tiêu. Nhưng chỉ cần có ai dám ló đầu ra, chắc chắn không sống sót.
Bên trong phòng 7104, Lương Hoàn ngửa mặt nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, nắm chặt cổ tay Lệ Diệu: \”Sao ngươi lại ở đây?\”
Lệ Diệu ghé vào trên người y cười nhạo một tiếng: \”Biết rõ còn hỏi.\”
\”Ngươi không cần tới.\” Lương Hoàn nói.
\”Chậc.\” Lệ Diệu khó chịu nhìn y, \”Tôi muốn xem rốt cuộc ai đứng sau lưng em, mà em nóng lòng muốn Hắc Hạp Tử của tôi đến thế, không được sao?\”
Lương Hoàn cười, liếc nhìn viên đạn súng quang học trên tường, nói: \”Đương nhiên được, bất quá hiện tại xem ra chúng ta đều đã rơi vào bẫy của người khác.\”
\”Tôi vừa tận mắt thấy em mở cơ quan đó, chủ nhân của 7104 chính là em.\” Lệ Diệu gắt gao nhìn chằm chằm y, \”Người bên ngoài có lẽ chính là em an bài.\”
\”Như thế nào, ngươi cảm thấy trẫm vì có được ngươi mà không tiếc bày ra ván cờ lớn như vậy, thậm chí liều cả tính mạng?\” Lương Hoàn cười nói.
\”Loại thủ đoạn tầm thường này, tôi thấy qua nhiều rồi.\” Lệ Diệu hạ giọng, liếc nhìn khóe miệng đang cười của y, ánh mắt kia lưu lại trên gương mặt y, \”\”Bất quá mỹ nhân kế thành công thì chỉ có mình em, tôi chưa từng thấy tên gián điệp nào ngu ngốc như em, nhưng ai có thể bảo đảm đây không phải là em cố ý giả vờ?\”
\”Lệ Diệu, ngươi hiện tại có chút trông gà hoá cuốc.\” Hai người áp sát nhau, Lương Hoàn giơ tay đặt lên eo hắn, không biết là muốn kéo người lại gần hay đẩy ra xa hơn. Y nhìn người trước mặt đang căng thẳng đề phòng quá mức, kiên nhẫn giải thích, \”Nếu ta biết bên ngoài có người mai phục, ta nhất định sẽ không đến đây tối nay.\”
\”Thật sao?\” Lệ Diệu nheo mắt đầy nguy hiểm.
Lương Hoàn nói: \”Bỏ những chuyện khác sang một bên, trẫm hiện tại có chút bóng ma tâm lý với loại súng quang học này.\”