[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 53 Ngô Đồng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 53 Ngô Đồng

Một trận dài dòng trầm mặc trong phòng lan tràn.

Lệ Diệu nhìn Kim Bảo đang bận rộn bên cạnh, hắng giọng nói: \”Nếu không em vẫn là uống thuốc đi..\”

Lương Hoàn trầm giọng nói: \”Trẫm không phải đang đùa với ngươi.\”

\”Ừ ừ ừ.\” Lệ Diệu qua loa gật đầu, xách ấm trà lên châm trà cho y, \”Bệ hạ cứ yên tâm, tôi đã nhận thức sâu sắc lỗi lầm của mình, sau này tuyệt đối không làm hỏng thanh danh của ngài ở sân huấn luyện, cũng sẽ không dây dưa với người đàn ông khác làm tổn hại đến thể diện hoàng gia. Kể cả ly hôn cũng sẽ vì ngài thủ thân như ngọc. Nào, ngoan, uống trà a.\”

Lương Hoàn: \”… Lệ Diệu.\”

Lệ Diệu nhìn vào mắt y, giơ ngón tay cái lên, nói với vẻ cà lơ phất phơ: \”Bệ hạ vừa rồi soái quá, nên lôi mấy ông hoàng đế phim truyền hình ra cho ngài nhập vai luôn đấy. Ngài mà đi làm diễn viên chắc chắn kiếm được nhiều hơn làm ở chợ đen.\”

Lương Hoàn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.

Lệ Diệu ngồi xếp bằng đối diện y, bưng chén trà của y lên uống một ngụm, chép miệng: \”Đừng nóng giận, đã là hoàng đế thì phải kiềm chế cảm xúc.\”

Lương Hoàn nhìn hắn với vẻ mặt không cảm xúc: \”Ngươi không cần cố ý chọc giận trẫm.\”

Lệ Diệu ngạc nhiên nói: \”Tôi ngoan ngoãn vậy mà em còn giận à?\”

\”Ngươi làm được thì tốt, trẫm không so đo với ngươi.\” Lương Hoàn cười nhưng không cười, \”Đừng để trẫm phải cảnh cáo ngươi lần thứ hai.\”

Lệ Diệu khó chịu liếm răng hàm sau, cười nói: \”Không còn việc gì thì về đi.\”

Lương Hoàn và hắn nhìn nhau một lúc lâu, Lệ Diệu cười nhạt một tiếng, cúi đầu xoay xoay chén trà trên bàn, lười biếng nói: \”Nhìn cũng vô ích, ngày mai ký túc xá này cho thuê lại rồi, sau này đừng đến tìm tôi nữa.\”

Lương Hoàn đứng dậy, nghĩ nghĩ lại bắt lấy sợi dây chuyền trên cổ, đặt lên bàn trà: \”Lệ Diệu, nó không sáng nữa.\”

Cánh cửa bị người chậm rãi khép lại.

Con chip định vị trên bàn đã không có ánh sáng, chỉ còn hoa văn trắng nhợt nhạt, xám xịt nằm đó, lớp vỏ bảo vệ mềm mại dường như còn lưu lại hơi ấm cơ thể chủ nhân.

Bị Lương Hoàn cùng nhau đặt ở trên bàn trà, còn có một con chip quân dụng dính máu, Con chip mỏng manh đã bị bóp nát, đó là con chip Lương Hoàn bóp nát khi quá trình sao chép bị gián đoạn.

Chỉ sợ đây mới là mục đích thực sự của Lương Hoàn lần này, cũng là \”công việc\” mà y nói. Có lẽ y muốn nói với anh về con chip này và chuyện quân bộ, dựa vào trí thông minh của Lương Hoàn, có lẽ y muốn hợp tác với anh điều tra manh mối quân bộ, nhưng chưa kịp mở lời đã bị anh đuổi đi.

Lệ Diệu cầm lấy cái chip đã mất đi ánh sáng, thở dài nặng nề, ngửa mặt nằm trên thảm. Anh quấn sợi dây chuyền quanh lòng bàn tay, dưới ánh đèn lờ mờ ngoài cửa sổ, cẩn thận quan sát hoa văn phức tạp bên trong.

Ánh sáng dần le lói phản chiếu trong mắt, có người hừ cười một tiếng, hôn lên con chip còn vương hơi ấm.

Lương Hoàn chào tạm biệt Dương thúc, Dương thúc cười nói: \”Kẹo đưa Lệ Diệu rồi, tôi còn bảo là con trai tôi mua cho tôi, cậu đã đến đây sao không tự đưa cho hắn?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.