\”Mộ lão sư, Lương ca gần đây rất bận, không có thời gian gặp anh.\” Đặng Mông tay còn cầm thuốc từ phòng thí nghiệm của Tô Mục Vanh, đã thấy Mộ Bạc lượn lờ bên ngoài biệt thự của người quản lý, mấy người phụ trách trông coi hắn đằng sau mặt đầy vẻ khổ sở.
Rốt cuộc không ai chịu được một đại mỹ nhân ôn tồn dịu dàng cầu xin như vậy, càng quan trọng là Mộ Bạc một cước đá tung cửa nhà Ngu Vạn Nghiêu, bọn họ cũng không dám ngăn cản cứng rắn.
\”Anh ấy ở trên lầu, tôi có thể cảm nhận được.\” Mộ Bạc biết Đặng Mông là thuộc hạ của Lương Hoàn, hỏi, \”Mấy ngày nay anh ấy có ở cùng Lệ Diệu không?\”
\”Hả?\” Đặng Mông lập tức cảnh giác, rốt cuộc có vết xe đổ của Hứa Vân Nghiên, hắn rất cảnh giác với những người đàn ông muốn tiếp cận Lương Hoàn, nghiêm mặt nói, \”Đương nhiên rồi, bọn họ đã kết hôn, đương nhiên là ngày nào cũng ở bên nhau, lúc nào cũng như hình với bóng, tình cảm đặc biệt tốt.\”
Mộ Bạc miễn cưỡng hài lòng, rũ mắt nhìn thuốc trong tay hắn: \”Đây là cho Lệ Diệu sao?\”
Đặng Mông ậm ừ: \”À, đúng vậy, Mộ lão sư, nếu anh không có việc gì thì về trước đi, bọn họ đang bận.\”
Đặng Mông cố ý nháy mắt với hắn ám chỉ sự ái muội, ý đồ khiến vị mỹ nhân tóc dài này biết khó mà lui.
\”Không sao.\” Mộ Bạc vòng qua hắn lên lầu, \”□□ là chuyện rất bình thường, có lẽ tôi có thể giúp đỡ.\”
Đặng Mông sợ đến mức suýt chút nữa ném lọ thuốc lên đầu hắn, ra sức khuyên nhủ đuổi theo: \”Mộ lão sư, việc này có lẽ không thích hợp lắm.\”
Mộ Bạc quay đầu mời hắn: \”Cậu cũng muốn hỗ trợ sao?\”
\”Không không không không——\” Đặng Mông kinh hãi, nhanh chóng túm lấy cánh tay Mộ Bạc, \”Hay là thế này, ngài cứ đợi ở đây một lát, tôi đi báo Lương ca, bảo anh ấy ra gặp ngài.\”
Mộ Bạc dừng lại. Dù sao hắn cũng là một dị chủng cấp cao có lễ phép. Lương Hoàn nhìn qua cũng rất biết điều. Vì lũ trẻ chưa ra đời, hắn sẵn lòng tôn trọng quy tắc của loài người.
Đặng Mông nhanh chóng chạy đi tìm Lương Hoàn.
Thời gian trôi qua khá lâu, Mộ Bạc chờ đợi đến mức hơi chán. Hắn đang chuẩn bị mở chip của con người ra nghiên cứu thì đột nhiên cảm nhận được một tiếng thở cực kỳ nhỏ. Thính giác nhạy bén khiến hắn theo bản năng ngẩng đầu lên, chạm mắt Lệ Diệu đang bám trên trần nhà.
Lệ Diệu: \”…\”
Mộ Bạc: \”…\”
\”Anh đang làm gì vậy?\” Mộ Bạc nhìn tứ chi bám chặt trần nhà và cơ bắp săn chắc của anh. Hắn càng hài lòng hơn về người phối ngẫu của Lương Hoàn.
\”Đi dạo.\” Lệ Diệu bình tĩnh nói.
Anh vất vả lắm mới tìm cách khôi phục sức lực, phá vỡ cái còng tay chết tiệt kia. Ai ngờ ra ngoài thấy vệ sĩ và thiết bị theo dõi của Lương Hoàn khắp nơi. Để tránh bị theo dõi không sót kẽ hở, anh định ra ngoài bằng lỗ thông gió trên trần nhà. Tiếc rằng cửa vào ở giữa đại sảnh. Anh vừa chuẩn bị bò qua thì chạm trán Mộ Bạc.