Cánh cửa phòng mở ra, trung tâm phòng thí nghiệm hiện lên vẻ trống trải, không sót một chi tiết nào. Hành lang tĩnh mịch, chỉ còn tiếng hô hấp đè nén.
Y không mấy để tâm đến thân phận cụ thể của \”Lương Hoàn\” vốn dĩ là gì. Điều y quan tâm là vừa trấn an Lệ Diệu thành công, mấy ngày nay anh đã ngoan ngoãn hơn. Nếu \”Lương Hoàn\” chính là Xuyên Ô, chỉ cần nhìn thái độ của Lệ Diệu đối với những thi thể kia, e rằng nếu không giải thích thỏa đáng, anh sẽ quyết tâm đoạn tuyệt quan hệ với y.
Từ xa, tiếng của đám nghiên cứu viên và đội viên Thần Phong vọng lại mơ hồ. Vô vàn phương án ứng phó vụt qua trong đầu y. Có rất nhiều lý do để giải thích. Huống chi những việc này vốn dĩ không phải do y gây ra. Chỉ là, e rằng Lệ Diệu sẽ không còn tin tưởng y nữa. Nhưng điều đó cũng không sao. Quan hệ quân thần vốn dĩ luôn tồn tại sự nghi kỵ và ân uy. Mối quan hệ quá mật thiết đôi khi lại phản tác dụng. Nếu không, y đã không mập mờ cảnh cáo Lệ Diệu trước đó.
Chỉ là, y vẫn không khỏi cảm thấy chút không hài lòng.
Ngón tay y khẽ động, hay là cứ đánh ngất anh rồi nhờ Tô Mục Vanh điều chế chút dược mất trí nhớ, rồi hảo hảo đem người nhốt lại…
Nhưng rồi, một tia kích thích bí ẩn trỗi dậy từ sâu thẳm lòng y. Y quay đầu nhìn về phía Lệ Diệu. Khi nhìn thấy sườn mặt lạnh lùng và eo lưng căng cứng của anh, sự hưng phấn và tò mò bị kìm nén bỗng bùng nổ.
Lệ Diệu hiện tại sẽ làm gì?
Là sẽ xé rách lớp mặt nạ, lạnh lùng chất vấn, hay vẫn là sẽ suy sụp thống khổ khi phát hiện mình lại bị lừa dối? Hay lại là, dưới sự thôi thúc của chính nghĩa và đạo đức, anh sẽ trực tiếp gi·ết y, hoặc là lạnh lùng rời đi?
Đáy mắt y ánh lên vài phần hứng thú. Sự tò mò và hưng phấn này mang đến cảm giác kích thích khiến y lần đầu tiên không còn lý trí cân nhắc thiệt hơn. Thậm chí, y không thèm bận tâm đến việc ngụy trang ôn hòa nữa. Y thậm chí có chút si mê cái cảm giác xúc động không kiêng nể gì này, thậm chí nó còn vượt qua cả việc thu phục hoàn toàn Lệ Diệu.
Y muốn thấy Lệ Diệu suy sụp, sau đó cùng đường chỉ có thể lưu tại chính mình bên người chẳng sợ vô pháp lại ——
Một bàn tay lạnh lẽo gắt gao nắm lấy cổ tay y.
Lương Hoàn sửng sốt một chút, đáy mắt thoáng chút nghi hoặc.
Lệ Diệu nhìn chằm chằm vào biểu tượng màu đen đặc trưng của phòng thí nghiệm Lê Minh trên cửa. Bàn tay anh càng siết chặt hơn, cằm căng ra, như đang đối mặt với kẻ thù lớn, nhưng không phải là với Lương Hoàn.
Anh trông như thể giá trị tinh thần đã chạm ngưỡng giới hạn.
Lương Hoàn đưa tay còn lại chạm vào biểu tượng màu đen kia, giọng nói đè nén sự hưng phấn: \”Lệ Diệu, ngươi sợ thứ này sao?\”
Lệ Diệu thậm chí còn mang y lùi lại phía sau nửa bước.
Lương Hoàn nhướn mày, hứng thú càng tăng: \”Nếu nói ta chính là Xuyên Ô ——?\”
Lệ Diệu quay đầu nhìn thẳng vào mắt y, đôi mắt đỏ ngầu. Nỗi sợ hãi và hoảng loạn không hề che giấu. Lời của Lương Hoàn nghẹn lại, y nghi ngờ hỏi: \”Ngươi không sao chứ?\”