[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 47 hẹn hò – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 47 hẹn hò

Nếu như Đông Tam Khu là nơi tụ tập của bạo lực và tội ác nhân loại, thì Đông Tứ Khu lại tràn ngập dục vọng và sự bần cùng. Chúng tựa như cặp song sinh dính liền, hỗn loạn và dơ bẩn, vừa tranh đấu lẫn nhau, vừa dựa sát vào nhau.

Nơi đây hiếm thấy đường xe trên không, ngay cả người máy thông thường và phi thuyền cũng ít xuất hiện. Hai bên đường phố là những tòa nhà cao tầng rách nát u ám, tường gạch và thép lộ ra bên ngoài. Giữa các tòa nhà là những con hẻm hẹp, giàn phơi đồ ngang dọc đan xen phía trên, dây điện chằng chịt như mạng nhện rách nát. Mặt đất gồ ghề lồi lõm, nước đọng và rêu xanh hiện diện khắp nơi, linh kiện rỉ sét bị mèo hoang gặm nhấm vương vãi. Dân du cư cuộn tròn trong những góc rác, cố gắng tìm kiếm bữa tối của mình.

Bên trong tòa nhà, cửa sổ sáng đèn, có người thò đầu ra ngoài cửa sổ hút thuốc tán gẫu, có người tưới hoa. Trên đường, những người trang điểm khác nhau dần xuất hiện nhiều hơn. Xa hơn, khu lều trại trải dài bất tận lấp loáng ánh đèn mờ tối, tiếng ồn ào xa xăm vọng lại.

Khác hẳn với đường phố lạnh lẽo vắng tanh ở Tam Khu.

Lương Hoàn quan sát xung quanh, ánh mắt dừng lại ở người đàn ông trang điểm đậm lòe loẹt dưới ngọn đèn đường kế tiếp. Hắn để tóc dài nửa chừng, đeo nhiều khuyên tai, mặc một thứ đồ dạng lưới đánh cá hở hang, quần short ngắn chỉ vừa che mông. Thấy y nhìn, hắn lấy thuốc ra khỏi miệng, chống tay vào cột đèn đường xoay người ưỡn hông về phía y, quay đầu lại liếm môi qua lớp lưới đánh cá.

Lương Hoàn: \”!\”

Lệ Diệu thấy nhiều không lạ, lấy một cục gì đó từ túi quần ném về phía đối phương, trúng gáy.

Đối phương đau điếng, vừa định mở miệng chửi thì thấy tiền giấy dưới chân, lập tức mừng rỡ. Thấy Lệ Diệu không có ý định đòi lại, hắn nhặt tiền chạy biến, không quên ném cho hai người họ hai cái hôn gió.

\”Tình nhân nhỏ của ngươi?\” Lương Hoàn nhìn người đàn ông kia chạy vào hẻm nhỏ.

\”Không quen biết.\” Lệ Diệu lười biếng nói, \”Chỉ là sợ em bị yêu tinh kéo vào hút khô thôi.\”

Lương Hoàn cười: \”Bọn họ đánh không lại trẫm.\”

\”Mấy người này thủ đoạn nhiều lắm, cẩn thận trúng kế.\” Lệ Diệu vui sướng khi người gặp họa mà vỗ vỗ mặt y, \”Đặc biệt là em có cái mặt như vậy.\”

Lệ Diệu đích xác không có nói sai, họ đi nửa ngày trời, vẫn chưa ra khỏi con phố này. Cả nam lẫn nữ đủ loại người tiến tới, đặc biệt hứng thú với Lương Hoàn, thậm chí sẵn sàng \”xuân phong nhất độ\” miễn phí cho y.

Cũng may Lệ Diệu không biết mệt mà ném tiền, cộng thêm vẻ hung dữ của lính đánh thuê và sự hào phóng của anh khiến nhiều người không dám dây dưa quá nhiều.

\”Tính tình tốt thật, đổi người khác sớm nổi cơn lôi đình rồi.\” Lệ Diệu chế giễu nói, \”Sao không ra tay cho bọn họ một bài học?\”

\”Nếu không phải vì cuộc sống bức bách, không ai nguyện ý làm loại sự tình này.\” Lương Hoàn nhàn nhạt nói.

Lệ Diệu có chút ngạc nhiên nhìn y.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.