Dạo này khu ngoài và chợ đen đều không yên ổn, việc sử dụng tinh thần lực liên tục khiến y hao tổn quá nhiều năng lượng, Lương Hoàn ngủ một giấc rất say, chip rung lên hai tiếng, y nghe thấy nhưng không mở mắt nổi.
Mãi đến khi người bên cạnh trở mình, huých y một cái, lơ mơ nói: \”Nghe máy.\”
Lương Hoàn mới miễn cưỡng mở mắt, nhận cuộc gọi.
Giọng Việt Hàng có chút vội vàng: \”Lương Hoàn, cậu đang ở đâu? Có chuyện rồi.\”
Lương Hoàn lập tức tỉnh táo, ngồi dậy hỏi: \”Chuyện gì vậy?\”
\”Sáng nay chung cư cậu ở xảy ra vụ nổ, tôi có việc đến tìm cậu thì vừa lúc gặp chuyện, cả tòa nhà sập luôn rồi.\” Việt Hàng nói.
\”Mọi người không sao chứ?\” Lương Hoàn hỏi.
\”Mấy người họ phản ứng nhanh, đều chạy ra được, chỉ là Đặng Mông quay lại cứu người bị thương, Tiểu Hứa với Mộ tiên sinh bị hôn mê đưa đi bệnh viện rồi.\” Việt Hàng hạ giọng, \”Tôi với Lư Biểu vừa vào xem xét, nguồn vụ nổ là ở phòng cậu, may mà cậu không có ở đó. Chuyện này kỳ lạ lắm, cậu cẩn thận đấy.\”
\”Được, ta về ngay.\” Lương Hoàn cúp máy, xoa xoa mi tâm đang nhức nhối, thấy Lệ Diệu bên cạnh vẫn còn ngái ngủ.
Tối qua Lệ Diệu dựa vào người y, y không dám nhúc nhích, không biết xem chip đến khi nào thì mệt quá ngủ thiếp đi. Ghế sô pha nhỏ, không biết hai người lăn xuống thảm từ lúc nào… Trong cơn mơ màng, y còn nhớ Lệ Diệu cứ xích lại gần, suýt nữa thì đẩy y xuống gầm giường.
\”Lệ Diệu, ta có việc phải đi trước.\” Y nhìn Lệ Diệu đang ngủ say.
Lệ Diệu vẫn chưa mở mắt, chỉ tay về phía cửa.
Lương Hoàn cười cười, dặn dò: \”Mấy ngày nay chú ý nghỉ ngơi, đừng dùng tinh thần lực nữa, cũng đừng rút pin Kim Bảo, có nó chăm sóc ngươi, trẫm yên tâm hơn.\”
Lệ Diệu không nói gì, dường như lại ngủ thiếp đi.
Cánh cửa mở ra rồi khép lại nhẹ nhàng. Người nằm trên thảm từ từ mở mắt, trở mình, chống tay nhìn cánh cửa đóng chặt, ánh mắt tối sầm.
Một lúc lâu sau, anh mới cầm lấy Kim Bảo đang sạc pin bên cạnh, lấy ra ống nghiệm được ướp lạnh dưới gầm xe, vẫn còn nguyên vẹn.
Anh nhìn chằm chằm ống nghiệm vài giây, rồi bò dậy gọi điện cho Vương Nhạc Nhậm.
Ngọn lửa do vụ nổ đã được dập tắt, trong không khí vẫn còn phảng phất mùi khói thuốc súng nóng rực. Lư Biểu cùng Đặng Mông và vài người khác ngồi bên đường băng bó vết thương, Trần Gia đang chỉ huy dọn dẹp hiện trường. Việt Hàng thấy Lương Hoàn xuống xe, vội vàng bước tới.
\”Đã điều tra xong, là do não hạch dị chủng trong phòng cậu đột nhiên tự phát nổ.\” Việt Hàng nói, \”Nhưng não hạch được ướp lạnh rất hiếm khi tự phát nổ, không loại trừ khả năng do dao động tinh thần lực từ bên ngoài tác động. Phần lớn vật tư bên trong đã được cứu ra.\”
\”Vất vả cho ngươi rồi.\” Lương Hoàn nhìn hắn, \”May mà có ngươi ở đây.\”
Việt Hàng hạ giọng: \”Lần này chúng ta săn dị chủng tàng hình gây chú ý quá lớn, người của Ngu tiên sinh chắc là không cam lòng, hơn nữa tin tức cậu và tôi muốn xuống tám tầng ngầm đã truyền ra ngoài. Tôi đến đây là vì hôm qua biệt thự chúng ta phát hiện thuốc nổ, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán… Chúng ta bị theo dõi rồi.\”