[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 31 bốc thuốc – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 31 bốc thuốc

Phi thuyền lao vun vút trên đường xe trên không, phía dưới là khu dân cư tầng trên đèn đuốc sáng trưng. Những con robot giao thông cũ kỹ lơ lửng giữa không trung điều khiển dòng xe cộ, đường xe trên không xoắn ốc dần hạ xuống, ánh đèn khu dân cư xung quanh cũng theo đó mà tối dần. Đến tầng cuối cùng, chỉ còn sót lại vài đốm sáng lẻ loi. Trên đường xe chạy, hiếm hoi lắm mới thấy một chiếc phi thuyền, ngay cả robot giao thông ở các giao lộ cũng không có.

Vẫn còn một đoạn nữa mới đến điểm neo đậu của tầng 8, Lương Hoàn ngồi phía sau nghiên cứu bản đồ. Lệ Diệu liếc mắt: \”Đừng xem nữa, vô dụng thôi.\”

Lương Hoàn quay sang nhìn anh: \”Sao lại nói vậy?\”

\”Kiến trúc ở tầng 8 này không cố định. Có những đoạn đường không chỉ cần quan hệ, mà còn phải tranh giành vị trí. Nó sẽ thay đổi theo thời gian, tầng 8 chưa chắc đã luôn ở tầng 8.\” Anh vừa nói vừa vuốt vuốt hình ảnh 3D, \”Chip nhỏ của em đâu?\”

Lương Hoàn đưa chip cho anh.

Lệ Diệu kết nối chip với bản đồ, một chấm đỏ nhỏ lập tức nhấp nháy trên tầng 8: \”Trong này có vị trí thực của cửa hàng. Muốn xem được thì phải trả tiền, có những cửa hàng chỉ có thể dựa vào vận may mà tìm.\”

Lương Hoàn tò mò nhìn chấm đỏ nhỏ: \”Ví dụ?\”

\”Không có ví dụ.\” Anh đẩy bản đồ về phía y, tiện tay đẩy cả người y ra xa, \”Xe rộng thế này, không đủ chỗ cho em ngồi à?\”

Lương Hoàn bất đắc dĩ: \”Ta nhìn không rõ.\”

Lệ Diệu phóng to bản đồ, bật cười: \”Cọng Hành Nào?\”

Lương Hoàn nhìn tên cửa hàng dược liệu cổ trên bản đồ: \”Tên cửa hàng ở chợ đen đều… đặc biệt vậy sao?\”

\”Thông cảm cho họ chút đi. Dù sao cũng là chợ đen, quanh năm suốt tháng sống ở cái nơi tối tăm không thấy ánh mặt trời này, họ phải tự tìm niềm vui cho mình chứ, nếu không thì ngột ngạt chết mất.\” Anh mở cửa sổ, mùi đất ẩm xộc vào mũi. Dù có những tòa nhà kim loại che chắn, không khí dưới lòng đất vẫn ẩm ướt khó chịu. Gió đêm oi bức khiến người ta cảm thấy bức bối, \”Mở mắt ra chỉ thấy một màu đen kịt, mỗi sáng thức dậy, chắc chắn điều đầu tiên họ nghĩ đến chính là – đời này coi như bỏ đi rồi.\”

Xe ở điểm neo đậu chậm rãi phanh lại, Lương Hoàn bước ra khỏi xe. Không khí sền sệt, ẩm nóng khiến y nhíu mày. Điều khiến người ta giật mình là trên đường phố có không ít người đi lại. Trang phục của họ phần lớn đều ảm đạm, xám xịt, mỗi bước chân, giày họ đều phát ra ánh sáng lam u ám, chỉ đủ soi sáng một khoảng đất nhỏ dưới chân. Những người này thần sắc chết lặng, trống rỗng, trông còn giống xác không hồn hơn cả tang thi ở khu vực bên ngoài.

Ánh sáng lạnh lẽo, mờ ảo, kiến trúc thưa thớt, cùng những người đi đường thiếu sức sống, nơi này giống với tưởng tượng của Lương Hoàn về địa phủ hơn cả sân huấn luyện.

\”Sao họ lại ở đây?\” Lương Hoàn nhìn anh.

Anh châm thuốc, kéo y lại gần: \”Nộp thuế.\”

\”Nộp cho triều đình?\” Lương Hoàn hỏi.

\”Nộp cho Ngu Vạn Nghiêu.\” Anh cười, \”Người ở chợ đen nộp thuế cho Ngu Vạn Nghiêu, Ngu Vạn Nghiêu lại nộp thuế cho căn cứ.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.