Lệ Diệu chẩn mặt ho khan một tiếng: \”Nói cái gì mà vui vẻ vậy?\”
Lương Hoàn nghe tiếng quay đầu lại, ngay sau đó vai liền nặng xuống, người này tựa hồ đặc biệt thích dùng y làm vật trang sức, giống như khối ngọc bội đầy vết rạn kia của y, nghĩ đến đây, y nhịn không được cười khẽ.
\”Còn cười.\” Lệ Diệu ghé bên tai y, hạ giọng, \”Dám ly hôn, em nhất định chết chắc.\”
Lương Hoàn đáy mắt ý cười càng đậm: \”Ừ.\”
Bộ dáng này của hai người trong mắt Mao Minh lại mang một ý vị khác, nhìn Lương Hoàn chỉ có thể gượng cười cho xong chuyện, Mao Minh nhìn Lệ Diệu: \”Lệ đội trưởng ——\”
\”Mao thúc, không còn sớm nữa, mau về nhà thôi.\” Lệ Diệu như cười như không nhìn hắn, \”Trời sắp tối rồi.\”
Mao Minh nhìn ánh mặt trời chói chang bên ngoài lớp phòng hộ, thập phần bội phục cái tài nói dối không chớp mắt của anh, hắn thở dài: \”Tiểu Lương, mai gặp ở nhà xưởng.\”
Nói xong Mao Minh liền đi, Lệ Diệu nghi hoặc: \”Nhà xưởng gì?\”
\”Không còn sớm, chúng ta cũng về đi.\” Lương Hoàn xoay người.
\”Đứng lại.\” Lệ Diệu kéo lấy cổ y, kéo người trở lại, \”Mao thúc làm ở căn cứ cơm hộp Gấu Trúc Nhỏ, à —— thảo nào mấy hôm nay ngày nào em cũng làm cơm tối cho tôi, còn ngon như vậy, hóa ra đều là từ cơm hộp đổ ra.\”
Lương Hoàn nghiêm túc: \”Không phải.\”
Rõ ràng là từ nồi lớn của công nhân, y chọn toàn phần nhiều thịt.
\”Tôi còn thắc mắc em không có việc làm thì lấy thẻ tinh tệ ở đâu, hóa ra là giấu tôi đi làm.\” Lệ Diệu nói, \”Tôi không nuôi nổi em sao? Em vất vả kiếm chút tiền ấy còn chưa đủ nhét kẽ răng.\”
Giọng điệu của anh bây giờ cực kỳ giống mấy trượng phu cổ hủ, cố chấp ở cửa trường nữ học Bắc Lương ngày xưa, Lương Hoàn không tán đồng: \”Lệ Diệu, tư tưởng của ngươi cần thoáng hơn. Nếu sau này ngươi cưới thê tử, cũng định nhốt nàng cả ngày trong nhà sao?\”
Lệ Diệu nhướng mày: \”Em có thể ra ngoài đánh tang thi hay giết dị chủng chắc? Lần này ra ngoài em xem có bao nhiêu nguy hiểm, nếu không có tôi, em sớm đã bị người ta ăn đến xương cốt cũng không còn, sau này vẫn là thành thật ở nhà nấu cơm cho tôi.\”
Lương Hoàn: \”……\”
Cổ hủ thời hiện đại.
Bùi Trọng đi ngang qua liếc nhìn Lệ Diệu, nói với Lương Hoàn: \”Có nhu cầu có thể gọi trung tâm thông tin nhân quyền.\”
Sau đó liền xách theo một túi thú bông gấu trúc đi.
Lệ Diệu tức giận đến quá sức: \”Mấy người này đều có bệnh gì?\”
Lương Hoàn vỗ vỗ vai anh, thành khẩn nói: \”Lệ Diệu, ngày thường vẫn nên suy nghĩ lại nhiều một chút về bản thân, đối trẫm tốt hơn, đó mới là đạo lý lâu dài.\”
Lệ Diệu: \”?\”
——
Đầu tiên được đưa đến xưởng sửa chữa ô tô —— không sai, chiếc xe việt dã nửa hỏng được cải trang kia là bảo bối của Lệ Diệu, được đặt tên là Đệ Nhất, tiểu đội của bọn họ tên từ đó mà gọi là \”Tổ Đệ Nhất\”, không có tổ đệ nhị, các đội ngũ khác đều gọi là \”Thương Long\”, \”Thần Phong\”, \”Đốt Dã\” gì đó những cái tên kêu kêu hơn.