[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 19 vết thương cũ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 19 vết thương cũ

Trong phòng chỉ có màn hình lóe hồng quang của  Kim Bảo nhắc nhở đã bị cắt điện, chiếu rọi sườn mặt Lệ Diệu đến có chút mơ hồ.

Lương Hoàn nâng chung trà lên, không nhanh không chậm mà uống một ngụm: \”Chuyện này đối với ngươi quan trọng vậy sao?\”

\”Có thể rất quan trọng, cũng có thể không.\” Lệ Diệu cười nói, \”Chỉ cần đừng ảnh hưởng đến giao dịch giữa chúng ta.\”

\”Lệ Diệu, ngươi muốn ta đối đãi với ngươi thẳng thắn thành khẩn, nhưng thẳng thắn phải là hai chiều.\” Lương Hoàn ngẩng đầu nhìn anh, \”Ngày hôm qua ở ngoài xe Đặng Mông, ngươi không phải đã nghe thấy hết rồi sao?\”

Trong bóng tối, nụ cười trên mặt Lệ Diệu dần tắt, vẻ mặt trở nên cảnh giác lạnh lẽo. Lương Hoàn thậm chí nhận ra sát ý chợt lóe qua mắt anh.  Cả người anh từ trạng thái lười biếng biến thành lạnh lùng nghiêm túc, như dây cung bị kéo căng đến cực hạn, chỉ cần thêm một chút lực tác động, là có thể đứt lìa.

Lương Hoàn dù sao cũng vẫn là người biết tiếc nhân tài, y nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, hòa hoãn giọng: \”Ta thật sự không muốn ngươi tham gia giải đấu lính đánh thuê. Lần này coi như ngươi giúp ta một việc. Để đáp lại, ta có thể giúp ngươi điều hòa kinh mạch – hay nói đúng hơn là ổn định tinh thần lực, thế nào?\”

Lệ Diệu cười nhạo một tiếng: \”Nghe hay đấy.\”

\”Tinh thần lực của ngươi lúc cao lúc thấp. Hôm ngươi gặp ác mộng, tinh thần lực đột nhiên tăng vọt, nên phải dùng thuốc xịt để ức chế. Còn lần trước gặp dị chủng tàng hình, tinh thần lực của ngươi lại tiêu hao quá độ. Ta đoán những viên thuốc màu xanh lam kia dùng để tăng cường tinh thần lực.\” Lương Hoàn nói, \”Tuy rằng ta chưa hiểu rõ lắm về tinh thần lực, nhưng cứ tiếp tục như vậy, cơ thể sớm muộn cũng sẽ không chịu nổi.\”

Lệ Diệu trầm mặc rất lâu, đột nhiên ngồi dậy trên giường, kéo cằm y, nghi hoặc đánh giá: \”Em rốt cuộc là ai?\”

Lương Hoàn gạt tay anh ra: \”Trẫm chỉ là một hoàng đế bình thường.\”

Lệ Diệu thở dài, bất đắc dĩ sờ tóc y: \”Đầu óc sao mà không khá lên được thế này.\”

Lương Hoàn còn muốn nói chuyện với anh, Lệ Diệu đã ôm lấy mặt y, cười tinh quái: \”Bệ hạ thật sự không nhớ tôi sao? Tôi là Lệ Hoàng hậu được ngài sủng ái nhất đó.\”

\”Trẫm cả đời chưa từng lập hậu, trong cung cũng không có phi tần nào.\” Lương Hoàn nắm lấy cổ tay anh, ánh mắt nghiêm túc nói, \”Nếu ngươi sinh ở Bắc Lương, trẫm nhất định sẽ phong ngươi làm tướng soái, giúp trẫm mở rộng bờ cõi, chứ không phải vây hãm trong hậu cung lãng phí cả đời.\”

Nụ cười trên mặt Lệ Diệu hơi cứng lại, anh im lặng vài giây trong bóng tối, rồi như không xương nằm vật trở lại giường: \”Tùy em. Nói trước nhé, dù em có chữa khỏi cho tôi, tôi cũng không có tiền trả đâu.\”

Lương Hoàn đặt tay lên mạch cổ anh, Lệ Diệu cả người căng thẳng trong giây lát. Lương Hoàn lần theo cổ anh xuống sờ xương, sắc mặt càng thêm ngưng trọng.

Lệ Diệu bị y sờ soạng khắp người, cảm thấy không tự nhiên: \”Chữa bệnh thì chữa bệnh, sao còn giở trò lưu manh vậy?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.