[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 17 khuyến khích – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 17 khuyến khích

Mười năm trước cái tên Dịch Hành Thần này hầu như nhà nhà đều biết, là thiên tài với cả tinh thần lực lẫn thể năng đều đạt 3S , mọi người đều gọi anh là Lê Minh Chi Tinh. Nhưng đội tiền trạm lại cung cấp sai tọa độ, dẫn đến Kế hoạch Lê Minh toàn quân bị diệt. Anh trôi nổi trong vũ trụ một năm rồi được vớt về, ngồi tù mấy năm trời, sau được thúc thúc cứu ra, không làm ăn gì được mới thay hình đổi dạng gia nhập căn cứ lính đánh thuê.\” Đặng Mông trên mặt tràn đầy khinh thường. \”Mà thúc thúc của hắn cũng bị điều tra, chính là cái gã Dịch Viên kia, không biết các người có nghe qua chưa.\”

Lương Hoàn có chút ấn tượng: \”Phó chỉ huy của Kế hoạch Lê Minh?\”

\”Thật ra đều là nhờ quan hệ, làm màu làm mè thôi, ai biết hắn rốt cuộc có phải 3S tinh thần lực thật hay không.\” Đặng Mông rất khinh thường, \”Nhưng mà chuyện này cũng là mười năm trước rồi, bây giờ thông tin thay đổi nhanh như vậy, cái gì mà chó má Lê Minh Chi Tinh, người ta quên lâu rồi, loại quan hệ này làm hại chết bao nhiêu người như vậy mà cũng không sao…\”

Lương Hoàn nhíu mày: \”Đôi khi không thể tin vào lời nói một phía.\”

\”Lương ca, anh nói đúng.\” Đặng Mông thấp giọng nói, \”Hai năm trước còn có người của quân bộ đi theo hắn đó, Ngải tiên sinh cũng có thù oán với hắn. Lương ca, loại người này dính vào là đại phiền toái, nếu anh không thích hắn, hay là ly hôn cho xong.\”

Lương Hoàn nhìn bức ảnh chụp chàng thiếu niên Lệ Diệu nghiêm túc lại đầy kiêu ngạo, cười cười: \”Ta sẽ suy nghĩ.\”

Đặng Mông bị nụ cười của y làm cho phía sau lưng lạnh toát.

Bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa: \”Lương Hoàn? Lương Hoàn!\”

Mấy người hoảng sợ, Lương Hoàn xé lớp da dị chủng bịt trên cửa xe, kéo mạnh cửa xe ra, luồng khí lạnh thấu xương ập vào mặt.

Lệ Diệu vác một cây xà beng sắc lẹm, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm y, khác hẳn với vị quan quân khí phách hiên ngang trong ảnh chụp, như hai người khác nhau: \”Không sao chứ?\”

Nhìn ra được là anh rất sốt ruột, thở còn chưa kịp, lông mày cùng tóc đều đóng một lớp sương trắng, bộ quần áo bảo hộ cũng bị rách tả tơi, trên người không biết dính máu dị chủng hay máu tang thi, khiến cả người anh trông vừa dữ tợn vừa chật vật.

\”Không sao, vào trước đã.\” Lương Hoàn tránh ra cửa.

Lệ Diệu bỗng nhiên bịt mũi lùi lại nửa bước: \”Các cậu ở trong đó ăn phân sao?\”

Mấy người trong xe bọc da bạch tuộc vẻ mặt khác nhau, Lương Hoàn bình tĩnh nói: \”Ở bên ngoài sẽ bị đông chết.\”

\”Lạnh thế này cũng không chết được.\” Lệ Diệu nắm lấy cổ tay y, kéo người trực tiếp từ trên xe xuống, hùng hổ khoác lên người y một tấm vải bạt giữ ấm, \”Cái xe nát này chỉ đáng làm đồ lọc cặn thôi, về với tôi.\”

\”Dựa vào cái gì mà anh mang Lương ca đi?\” Đặng Mông gan lớn mở miệng.

Hứa Vân Nghiên nhỏ giọng nói: \”Lương ca, hay là anh cứ ở lại chỗ bọn em đi.\”

Lệ Diệu thậm chí không thèm liếc mắt, cây xà beng trên tay biến thành một khẩu súng máy hạng nặng, nhắm ngay chiếc xe nát kia, lạnh lùng nói: \”Muốn chết?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.