[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 16 hy vọng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 16 hy vọng

Một chiếc xe việt dã cải trang dừng ở trung tâm thương mại, nhưng những lớp kính mỏng manh kia căn bản không thể ngăn được gió tuyết xâm nhập. Trong không khí lạnh lẽo, gió tuyết dữ dội bùng nổ, những kệ hàng bày bừa bộn ngổn ngang phía trước mặt đã bị đóng băng thành những khối sắt cứng ngắc, cản trở luôn đường thoát của chiếc xe.

Thân xe bị gió thổi rung lắc dữ dội, Hứa Vân Nghiên thu mình trong góc, run rẩy bần bật.

\”Đại ca, cứ thế này chúng ta chắc chắn sẽ bị đông chết mất.\” Một tên đàn em lạnh đến răng va vào nhau, \”Chúng ta nên, nên theo, theo xe của Lệ Diệu.\”

Bộ quần áo bảo hộ phủ một lớp sương trắng dày cộp, Đặng Mông với đôi tay cứng đờ kẹp điếu thuốc lá đã đóng băng, châm mãi không được. Hắn ta cáu kỉnh ném điếu thuốc, chỉ vào Hứa Vân Nghiên: \”Mẹ nó, mày lăn ra đây cho tao!\”

Hứa Vân Nghiên chân tay mềm nhũn bò qua, lại bị hắn đá văng xuống đất.

Lương Hoàn sau khi cứu hắn đã cho hắn chiếc phi thuyền. Hắn ta nhiều lần tìm cách bán chiếc phi thuyền lấy tiền, kết quả chính vì vậy mà Đặng Mông có manh mối tìm ra hắn. Dưới sự đe dọa và dụ dỗ của đối phương, Hứa Vân Nghiên sợ hãi, cuối cùng đành khai địa chỉ của Lương Hoàn cho bọn chúng.

Ai ngờ bên cạnh Lương Hoàn lại có một lính đánh thuê lợi hại như vậy. Đặng Mông tức giận không chịu được, hơn nữa trước đây hắn cũng đã vài lần đến khu vực ngoại vi này, bèn tập hợp một đám người theo dõi xe của Lệ Diệu và Lương Hoàn, chuẩn bị thừa cơ hạ độc thủ – ai ngờ Lệ Diệu như thể có mắt sau lưng, mấy lần đều trốn thoát được. Lần này vất vả lắm mới đuổi kịp, kết quả đối phương vừa chui vào gara đã đóng cửa ngay, giây tiếp theo thì bão tuyết ập đến bất ngờ.

Mấy lần trước đến khu vực ngoại ô, Đặng Mông đều đi theo đội lính đánh thuê làm phụ tá, căn bản không có kinh nghiệm ứng phó với bão tuyết. Trong lòng hắn tràn ngập tuyệt vọng, biết lần này bọn chúng lành ít dữ nhiều.

\”Đại, đại ca, hay là, hay là mình, mình đốt thằng nhóc này cho ấm.\” Một tên đàn em đeo khuyên tai, trong mắt lóe lên vài tia độc ác, nhìn chằm chằm Hứa Vân Nghiên nói, \”Đều, đều tại nó!\”

Hứa Vân Nghiên suýt chút nữa thì ngất xỉu.

\”Mày nói cái gì hả?!\” Đặng Mông quay ngoắt lại, trừng trừng nhìn kẻ vừa đề nghị, đá hắn ta một phát văng ra ngoài, \”Chúng ta là đòi nợ! Đòi nợ hiểu không! Không phải là đốt lò sưởi!\”

Hắn đuổi theo Lương Hoàn ra đây, cũng chỉ là muốn hạ độc thủ báo thù, chém Lương Hoàn một cánh tay là xong, loại chuyện giết người này không hợp quy tắc.

Rầm!

Dưới lòng đất bỗng nhiên truyền đến một tiếng rung động kịch liệt. Chưa đợi đám người Đặng Mông kịp phản ứng, gầm xe việt dã bỗng nhiên bị nhấc bổng lên, phát ra âm thanh vỡ vụn đến rợn người.

\”Cái quái gì thế?\” Đặng Mông lùi lại một bước.

Mấy tên đàn em so với hắn còn nhát gan hơn. Tên đeo khuyên tai nói: \”Đại, đại ca, hình như, hình như có cái gì nổ, nổ…\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.