[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 15 cá nướng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 15 cá nướng

Phòng thí nghiệm sụp xuống hơn phân nửa, kéo theo một làn sóng lớn tang thi ngoài cửa cũng hóa thành tro bụi. Quả cầu phòng hộ bị ép giữa gạch đá vụn và kim loại, bên ngoài bám một lớp bụi dày.

Lương Hoàn bị Lệ Diệu đè trong lòng, một lúc lâu sau mới tỉnh táo lại từ cơn choáng váng khủng khiếp đó. Y nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Lệ Diệu, sờ thấy một tay ướt át dính nhớp.

\”Lệ Diệu?\” Lương Hoàn sờ lên cổ anh.

\”Chưa chết, khụ khụ.\” Giọng nói khàn khàn của Lệ Diệu truyền đến, \”Chỉ là… không nhúc nhích được, để tôi từ từ.\”

Hai người đàn ông to lớn chen chúc trong quả cầu phòng hộ chỉ chứa được một người, cảm giác này thật sự không dễ chịu chút nào. Lương Hoàn nói: \”Máy trị liệu.\”

\”Bảo bối, em buông tha cho nó đi.\” Lệ Diệu thở dài, \”Đồ cứu mạng thì phải biết quý trọng chứ.\”

\”Hỏng thì mua cái mới.\” Lương Hoàn nhíu mày.

Lệ Diệu muốn cười, nhưng cơn đau ở lưng khiến anh phải hít vào một hơi. Anh dồn toàn bộ trọng lượng lên người Lương Hoàn, oán trách: \”Ở sân huấn luyện, làm hỏng một quả cầu phòng hộ hai người, 300 vạn… Cái loại một người dùng trong thời gian giới hạn này còn kém hơn, chắc cũng không trụ được bao lâu. Coi như 100 vạn đi, cộng thêm 400 vạn tinh tệ nữa. Cứ đà này, đến lúc em nhận được thù lao, không chừng còn nợ tôi những một ngàn vạn.\”

Lương Hoàn nói: \”Thứ này đắt vậy sao?\”

\”Không đắt, của tôi toàn là đồ second-hand mua ở chợ đen, dù sao cũng là để bảo vệ mạng sống mà.\” Lệ Diệu nói với vẻ đau lòng, \”Tôi vào căn cứ lính đánh thuê tổng cộng mới mua được hai cái này, toàn dùng cho em.\”

\”Đừng có đánh trống lảng, ngươi cũng dùng mà.\” Lương Hoàn đưa tay đẩy cái đầu đang dựa vào vai mình ra, \”Cách xa trẫm một chút.\”

\”Không dẫn emtheo thì một hai năm tôi cũng chẳng dùng đến một lần.\” Lệ Diệu trực tiếp gác cái đầu đầy bụi và máu lên vai y, \”Dù sao cũng liều mạng cứu em, cho tôi dựa một chút.\”

Lương Hoàn nhíu mày: \”Còn biết đau là tốt rồi.\”

\”Còn biết đau là có ý gì?\” Lệ Diệu cười hỏi.

\”Ngươi không biết à?\” Lương Hoàn nghi ngờ.

Lệ Diệu thở dài: \”Tôi học tiểu học chưa xong đã ra ngoài làm việc rồi, chữ còn không nhận đủ.\”

Lương Hoàn: \”…\”

\”Này, đỡ hơn chưa?\” Lệ Diệu chọc chọc tay y.

\”Ừ.\” Lương Hoàn nhắm mắt lại, \”Không còn choáng váng như vậy nữa.\”

\”Vậy thì tốt rồi, tôi đếm đến ba, cùng tôi chạy.\” Lệ Diệu đột nhiên ngẩng đầu lên, một khuỷu tay đánh nát quả cầu phòng hộ đã đầy vết nứt, kéo Lương Hoàn bắt đầu chạy như điên.

Lương Hoàn ngạc nhiên: \”Không phải anh không cử động được sao?\”

\”Lừa em đấy!\” Lệ Diệu vác súng mở đường máu giữa biển tang thi, anh đẩy Lương Hoàn, \”Nhanh! Chạy lên trên!\”

\”Còn ngươi?\” Lương Hoàn quay đầu lại.

\”Nhiều tinh hạch thế này, toàn là tiền!\” Lệ Diệu hưng phấn nói, \”Tranh thủ lúc con dị chủng kia chưa tỉnh lại thu hoạch một mẻ!\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.