Lương Hoàn nhấp một ngụm trà từ chiếc ly một cách chậm rãi: \”Vậy ngươi có quen người nào có thể giết được dị chủng cấp đặc biệt không? Giúp ta giới thiệu một chút.\”
\”Không quen.\” Lệ Diệu quay đầu nhìn đường, \”Đừng nghĩ nữa, cho dù là trong quân bộ cũng không có mấy người có thể đơn đấu với dị chủng cấp đặc biệt đâu, em còn lâu mới gặp được.\”
\”Chưa chắc.\” Lương Hoàn lại nhấp một ngụm trà.
Lệ Diệu có chút ngạc nhiên nhìn y: \”Em định không cho tôi mặt mũi mà muốn ngoại tình sao?\”
\”Ngoại tình?\” Lương Hoàn liếc mắt xuống đùi anh: \”Sẽ không.\”
Ngũ mã phanh thây là một hình phạt tàn khốc, luật pháp Đại Lương từ lâu đã bãi bỏ hình phạt này. Hơn nữa, Lương Hoàn vốn không thích những hình phạt đẫm máu này. Thời niên thiếu, y thích dùng những thủ đoạn văn nhã, nhu hòa hơn để cạy miệng phạm nhân, nhìn bọn họ khóc lóc thảm thiết, tự nguyện thần phục. Y lại rộng lượng tha thứ cho đối phương và xem họ như những người trung thành tuyệt đối với mình… Đáng tiếc là sau này khi tuổi đã cao và sức khỏe không tốt, y rất ít khi đến những nơi đẫm máu như phòng hình phạt.
Tính tình của y hiện tại đã trầm ổn hơn rất nhiều, tâm trạng phải thoải mái thì mới có thể bình tĩnh được.
\”Biết là được.\” Lệ Diệu hừ cười một tiếng, một lát sau lại cảm thấy ngữ khí của mình quá đáng, liếc nhìn chiếc ly của y, lảng sang chuyện khác: \”Uống gì thế?\”
\”Trà dưỡng sinh cổ truyền.\” Lương Hoàn thổi thổi mấy quả kỷ tử bên trong, \”Muốn cùng nhau bổ khí huyết không?\”
Lệ Diệu hài hước nói: \”Tự em bổ đi, tôi không cần.\”
Lương Hoàn lắc đầu: \”Vẫn là quá trẻ.\”
\”Nói cứ như em lớn tuổi lắm vậy.\” Lệ Diệu cười cười.
Ở ghế sau, Khương Sơ Hạ và Ngải Lê nói nhỏ: \”Ngải tỷ, hai người họ tình cảm tốt thật.\”
Ngải Lê chế nhạo nói: \”Mới cưới mà, lúc này hận không thể dính lấy nhau 24/24.\”
Mao Minh thần sắc ngưng trọng, Bùi Trọng thì không quan tâm, Chu Tuế Dư chua chát bĩu môi.
Xe đi một mạch về hướng nam, cảnh biển xung quanh dần biến mất, thay vào đó là rất nhiều công trình kiến trúc đổ nát. Rất nhiều chiếc xe đi theo họ phía sau đã sớm không thấy đâu, chỉ có một chiếc lén lút bám theo từ xa.
Lệ Diệu liếc nhìn, không để ý đến, lái xe thẳng vào một thành phố bỏ hoang.
Con đường phía trước càng lúc càng khó đi, những chiếc xe và người máy bị bỏ hoang chặn đường. Lệ Diệu dừng xe bên đường, chui vào thùng xe rộng rãi phía sau, bằng một vài thủ thuật, bản đồ thực tế ảo của thành phố hiện ra.
\”Thành phố này mang số hiệu AER31, phía đông thành phố mười năm trước đã xảy ra bạo loạn dị chủng, nơi đó vẫn còn dị chủng hoạt động. Phía tây là công viên rừng rậm, bên trong có giá trị phóng xạ nghiêm trọng vượt mức cho phép. Hai địa điểm này cố gắng đừng đi qua. Nhiệm vụ lần này là lấy tài liệu nghiên cứu cơ giáp trong phòng thí nghiệm ở trung tâm thành phố từ ba mươi năm trước. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, mỗi người có thể tự do thu thập vật tư.\” Lệ Diệu nói, \”Bây giờ là một giờ trưa, trước 4:30 chúng ta phải quay trở lại xe, mọi người nhớ kỹ chưa?\”