Edit: Lyein Mian (Shả)
—-
Cũng không biết là may mắn hay bất hạnh, hai ngày sau, Lục Thành ngạc nhiên phát hiện Trần Túy và cậu học cùng một chuyên ngành, chỉ là bị xếp vào lớp khác nhau.
Họ cùng tham gia một nhóm tân sinh viên, và khi kỳ huấn luyện quân sự chính thức bắt đầu, đội hình của họ cũng đứng sát nhau, chỉ cần quay đầu lại là có thể nhìn thấy.
Trong giờ nghỉ, một nhóm Omega tụ tập tán gẫu, Lục Thành hăng hái chen vào một góc, im lặng lắng nghe với vẻ mặt nghiêm túc.
Thoạt nhìn, cậu không giống kiểu người thích kết bạn hay yêu thích sự náo nhiệt, và cũng không ai ngờ rằng sự im lặng của cậu là do bản tính rụt rè và ngại ngùng.
Lục Thành luôn giữ một gương mặt nghiêm nghị, khiến những người bạn mới không dám chủ động bắt chuyện. Mỗi lần thấy cậu nhiệt tình nhập hội nhưng lại giữ vẻ mặt đầy u sầu mà không nói lời nào, mọi người dù thấy kỳ lạ cũng không tiện hỏi thẳng, chỉ có thể coi như cậu không tồn tại.
Lục Thành cố gắng rất lâu vẫn không tìm được cơ hội phù hợp để tham gia cuộc trò chuyện, cho đến khi một Omega cùng phòng ký túc với đôi mắt phượng nhỏ giọng hỏi cả nhóm:
\”Không biết mọi người có thấy Alpha cao ráo bên lớp bên cạnh siêu đẹp trai không?\”
Cậu ta chỉ nói \”cao ráo\”, nhưng ai nấy đều lập tức hiểu đang nhắc đến ai, đồng loạt nở nụ cười đầy ẩn ý, thậm chí có người còn quay đầu nhìn về phía lớp bên cạnh.
Tim Lục Thành bất giác đập nhanh hai nhịp. Cậu cúi đầu, hít thở chậm rãi và sâu hơn, cố gắng làm dịu nhịp tim đang rộn ràng quá mức.
Bộ quân phục rằn ri nhàu nhĩ, làn da bị cháy nắng, mồ hôi nhễ nhại khiến hầu hết mọi người đều trông lôi thôi, nhếch nhác.
Lục Thành vốn có nước da trắng trẻo, không đen đi mấy, nhưng hai má bị phơi nắng đến đỏ bừng, trông có chút ngốc nghếch. Đến tối, cậu thậm chí còn cảm thấy bỏng rát.
Trần Túy sau vài ngày cũng đen hơn một chút, nhưng giữa một nhóm sinh viên đen nhẻm như những chú khỉ bùn, anh vẫn nổi bật với dáng vẻ dứt khoát và gọn gàng. Anh là người cao nhất và cũng đứng thẳng nhất trong đám đông. Dù là khi nghiêm nghị mím môi hay khi cười đùa rạng rỡ với bạn bè, anh đều khiến Lục Thành đang len lén quan sát phải bối rối.
\”Ai biết tên cậu ấy không?\” Có người hỏi.
Chưa đầy một tuần nhập học, chưa chính thức lên lớp, lại còn khác lớp, nên dù có gây chú ý đến đâu, mọi người vẫn không biết nhiều về anh.
Không ai lên tiếng, chỉ có Lục Thành hơi hé miệng.
Người có mắt phượng để ý thấy, liền dò hỏi:
\”Cậu biết à?\”
Edit: Ko những bt còn thương thầm ngta đó bibi:))
Lục Thành lập tức đơ người. Niềm vui vì cuối cùng cũng có thể tham gia câu chuyện và cái tên mà câu hỏi kia nhắc đến khiến cậu căng thẳng.
\”Ừm,\” cậu khẽ gật đầu, \”Cậu ấy tên Trần Túy.\”
\”Hai người quen nhau à?\” Người có mắt phượng nhìn biểu cảm của cậu, nhíu mày dò đoán: \”… Hai người có thù oán gì sao?\”