Edit: Lyein Mian (Shả)
———–
Tối hôm đó, đoạn chuyện ngắn ngủi chưa đến năm phút này đã trở thành chủ đề bàn tán chính trong buổi trò chuyện đêm của phòng ký túc xá nơi Lục Thừa ở.
Là người duy nhất từng có tiếp xúc với Trần Tuý, Lục Thừa liên tục bị các bạn cùng phòng truy hỏi, buộc phải kể lại toàn bộ sự việc diễn ra vào ngày nhập học.
Omega mắt phượng từng trò chuyện với Lục Thừa lúc nghỉ ngơi tên là Tề Hân, ngủ giường đối diện cậu. Sau cuộc trao đổi ngắn ban ngày, hai người đã có chút thân thiết hơn.
Tề Hân háo hức chống cằm nhìn cậu:
\”Quên cảm ơn không phải vừa hay sao? Có ngay cái cớ rồi còn gì! Nếu tớ là cậu, đợi huấn luyện kết thúc sẽ mua chai nước đem qua, nói là để tỏ lòng cảm kích muộn màng!\”
Lục Thành kéo chăn che nửa khuôn mặt, không nói gì, trong lòng nghĩ rằng làm vậy có phần cố ý quá.
\”Ít nhất cũng đổi được phương thức liên lạc mà!\” Tề Hân nói tiếp.
\”Cậu nói cứ như Lục Thành định theo đuổi cậu ta ấy,\” một bạn cùng phòng khác ở giường chéo bên cạnh chen vào, \”chẳng phải nghe nói người ta đã có đối tượng rồi sao?\”
\”Ừm,\” Lục Thừa gật đầu, \”mình không có ý đó.\”
Tề Hân thở dài: \”Được rồi, được rồi, mình chỉ nói linh tinh thôi.\”
Nói xong, cậu ta lại lật người, cảm thán: \”Nhưng mà, với chuyện xảy ra hôm nay, sau này chắc chắn sẽ có không ít Omega \’tặng nước\’ cho cậu ta đâu. Không tin cứ chờ xem.\”
Lục Thành biết cậu ta nói đúng. Nghĩ đến cảnh tượng ấy, trong lòng lại dâng lên cảm giác khó chịu khó tả.
\”Các cậu không buồn ngủ sao?\” Trưởng phòng lên tiếng, \”Tớ sắp kiệt sức rồi, thế mà các cậu vẫn còn hứng thú tám chuyện.\”
Giọng điệu uể oải của cậu ấy khiến Lục Thành cũng bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.
\”Mai được ngủ thêm một tiếng mà!\” Tề Hân nói.
Trưởng phòng ngáp một cái: \”Nhưng tớ buồn ngủ rồi, có người nói chuyện tớ không ngủ được.\”
\”Được rồi, được rồi,\” Tề Hân ngoan ngoãn nằm im, \”ngủ ngon nhé!\”
Lục Thành cũng nhắm mắt lại. Nhưng dù có mệt, đầu óc cậu vẫn cứ rối loạn, không thể nào tĩnh tâm được.
Trần Tuý quá nổi bật, khiến sự ngưỡng mộ mà cậu cất giấu trong lòng trở nên hết sức bình thường, chẳng có gì đặc biệt. Không biết có bao nhiêu người cũng đang mang tâm trạng tương tự cậu, mà trong số đó chắc chắn sẽ có những người chủ động hơn cậu nhiều.
Học cùng ngành nhưng khác lớp là một khoảng cách thích hợp để lặng lẽ dõi theo, nhưng lại khó có cơ hội tiếp xúc.
Vừa an toàn, vừa khiến người ta có chút hụt hẫng.
Nhưng không ngờ, ngày hôm sau, cậu lại vô tình chạm mặt Trần Tuý.
Sau bữa tối, Tề Hân kéo cậu đi cửa hàng tiện lợi. Vừa mới bước vào, cậu đã ngay lập tức nhìn thấy bóng dáng nổi bật của Trần Tuý.