[Edit/ Đam Mỹ/ Thầm Thương] Kế Hoạch Cứu Vớt Nam Thần – Đào Bạch Bách – Chương 1: Tuấn Tú Phong Độ – Rung động – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit/ Đam Mỹ/ Thầm Thương] Kế Hoạch Cứu Vớt Nam Thần – Đào Bạch Bách - Chương 1: Tuấn Tú Phong Độ - Rung động

Edit: Lyein Mian (Shả)

——–

Lục Thành đứng gần khu vực đón tân sinh viên, vẻ mặt đầy âu lo, đưa mắt nhìn xung quanh.

Trong thông báo của nhóm tân sinh viên trước ngày nhập học có ghi rõ: Để ngăn chặn những người không liên quan xâm nhập ký túc xá, phụ huynh không được phép đi cùng. Khi ấy, các anh chị khóa trên đảm nhận nhiệm vụ đón tiếp đã trấn an mọi người rằng hội học sinh đã huy động đủ nhân sự, đảm bảo sẽ đưa từng tân sinh viên về ký túc xá an toàn.

Bây giờ nhìn quanh, quả thật có không ít anh chị khóa trên đang giúp đỡ dọn hành lý và dẫn đường. Nhưng Lục Thành vẫn lẻ loi đứng bên bãi cỏ suốt một lúc lâu, vậy mà chẳng có ai chủ động đến giúp cậu.

Mãi mới có một đàn anh Alpha cao lớn liếc nhìn cậu, Lục Thành lập tức mở to mắt đầy mong đợi. Thế nhưng, đối phương thoáng sững lại, nét mặt lộ ra chút bối rối và do dự, sau đó nhanh chóng quay đầu đi, bước về hướng khác.

Lục Thành thấy cay đắng trong lòng.

Cậu đoán, chắc đối phương bị mình dọa sợ rồi.

Từ nhỏ đến lớn, không ít người từng khen cậu đáng yêu, xinh xắn, nhưng diện mạo ấy chẳng đem lại cho cậu chút thuận lợi nào trong giao tiếp hàng ngày. Phần lớn nguyên nhân là do biểu cảm gương mặt cậu quá thất bại.

Đôi mắt của cậu to tròn, đen láy, đáng lẽ phải trông thật long lanh đáng yêu, nhưng cặp lông mày lại mang nét sắc sảo, khiến ánh mắt vô tình bị hiểu nhầm là đang trừng người khác. Gương mặt nhỏ nhắn với chiếc cằm nhọn lại hơi có chút bầu bĩnh, khiến má cậu trông tròn trịa. Hơn nữa, khóe miệng lại tự nhiên cụp xuống, thoạt nhìn cứ như đang giận dỗi.

Dù có cố gắng nhếch khóe môi, trông cậu vẫn như đang nở một nụ cười gượng gạo, thiếu chân thành.

Bạn bè từng trêu đùa rằng gương mặt cậu lúc nào cũng như đang muốn nói: \”Biến hết đi\”, \”Đừng có làm phiền tôi\”, \”Dám lại gần là tôi giết\”

Thực chất, Lục Thành lại là một người hiền lành, dễ chịu, nhưng chẳng thể giải thích nổi nỗi khổ này.

Lúc này, dưới chân cậu là một vali hành lý to bự, hai chiếc balo và một túi đựng đồ căng phồng, càng làm nổi bật dáng người nhỏ nhắn.

Xung quanh không ít người liếc nhìn cậu, nhưng chẳng ai đến gần.

Da mặt cậu mỏng, thầm tự cổ vũ bản thân, cố lấy dũng khí chủ động bắt chuyện với một đàn anh Beta đứng gần đó để nhờ giúp đỡ.

Nhưng ngay khi chuẩn bị tiến đến, cậu thấy người kia bỗng sáng mắt lên, sau đó nhanh chóng sải bước về hướng khác.

Lục Thành mở to mắt nhìn theo, chỉ thấy anh ta chạy về phía một Omega tân sinh vừa đến. Khi nhìn rõ diện mạo của người kia, mắt cậu càng mở lớn hơn.

– Thật xinh đẹp.

Dù là cùng giới, cậu vẫn không khỏi thầm trầm trồ, ánh mắt không rời khỏi người ấy.

Những người đứng gần đó cũng lần lượt nhìn về phía Omega xinh đẹp kia. Ngay lập tức, các đàn anh khóa trên lao đến như bầy sói đói, tranh nhau giúp đỡ, chỉ trong tích tắc đã chia nhau dọn hết hành lý của người ta.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.