Chương 49: Bám người
Mới ở nhà được hai ngày, Phương Thành Tự đã nhấp nhổm đòi quay về căn cứ.
Phương Hành hết cách, đành gọi điện cho Hoa Đình nhờ anh đến đón \”tiểu tổ tông\” của đội về.
Lúc sắp đi, Phương Hành vẫn chưa yên tâm, đứng trước xe dặn dò liên hồi:
\”Thời gian này chỉ được ăn thanh đạm thôi, nước phải uống ấm, đúng rồi, trà có tính hàn, cũng không được uống! Chăm sóc cơ thể cho tốt vào, không sau này già rồi là khổ đấy! Ra ngoài thì bớt nóng tính lại, đâu phải ai cũng là cha mẹ đâu, đối xử với đồng đội và bạn bè cho khách sáo một chút, đừng có suốt ngày gây phiền phức người ta, biết chưa?\”
Phương Thành Tự bất lực: \”Con biết rồi.\”
Phương Hành dặn dò xong Phương Thành Tự lại quay sang Hoa Đình:
\”Thời gian này làm phiền mọi người chăm sóc nó, tính xấu một rổ, mọi người cứ làm theo lời bác sĩ dặn, khỏi cần chiều nó.\”
Hoa Đình gật đầu lia lịa: \”Vâng, chú cứ yên tâm.\”
Lúc này Phương Hành mới hài lòng gật đầu.
Hoa Đình nói: \”Vậy cháu đi trước đây ạ.\”
Phương Hành tránh ra, vẫy tay: \”Được rồi, đi đi.\”
Hoa Đình vặn chìa khóa khởi động xe.
Lúc nãy, toàn bộ sự chú ý của Phương Hành đều đặt lên Phương Thành Tự và Hoa Đình ở ghế trước, mãi đến lúc này, vừa quay đầu lại mới phát hiện Liên Thịnh ngồi ở hàng ghế sau, nhìn ngang nhìn dọc kiểu gì cũng thấy quen mắt.
Ông nheo mắt, vừa định lên tiếng: \”Ấy, thằng nhóc này…\”
Vèo–
Chiếc xe vút đi mất hút, bỏ lại câu hỏi của Phương Hành trong làn khói xe mịt mù.
Trên xe.
Liên Thịnh hỏi: \”Mới ở nhà hai ngày đã chán rồi à?\”
Hoa Đình bật cười: \”Bị cha mẹ quản chặt, ăn uống kiêng khem, đi ngủ đúng giờ, cấm chơi game… Với Tiểu Tự thì khác gì đi tù đâu, đúng không?\”
Phương Thành Tự khẽ thở dài, coi như đáp lời hai người.
Hoa Đình nói tiếp: \”Nhưng mà cậu cũng không thể tập luyện ngay được đâu, trước mắt cứ nằm nghỉ một tuần đã, dưỡng cho khỏe hẳn rồi tính tiếp.\”
Phương Thành Tự bất mãn: \”Tôi khỏe rồi mà.\”
Hoa Đình hiếm khi cứng rắn: \”Không được, phải củng cố thêm.\”
Phương Thành Tự cố chấp: \”Nhưng Giải mời Châu Á sắp diễn ra rồi…\”
\”Chậm vài ngày cũng không sao.\” Nhìn cậu định cãi tiếp, Hoa Đình nhướng mày: \”Cậu có nói gì cũng vô dụng, ba cậu vừa dặn rồi, cứ làm theo lời bác sĩ, khỏi cần chiều cậu.\”
Lời phản kháng của Phương Thành Tự chưa kịp thốt lên đã bị chặn họng, cậu bực bội lườm Hoa Đình một cái, rồi dựa vào ghế xe không nói nữa.
Liên Thịnh an ủi: \”Nghe lời Hoa Đình đi.\”
Hoa Đình cười cười: \”Nhưng mà mấy ngày tới ai cũng bận tập luyện, cũng không có nhiều thời gian trông chừng cậu đâu. Chỉ cần cậu không vào phòng tập, không vận động mạnh, muốn làm gì cũng được. Ở căn cứ có hai con mèo đấy, có thể chơi với chúng cho đỡ buồn.\”