Chương 48: Hậu quả
Trung tâm thành phố Thượng Hải, biệt thự cổ của nhà họ Phương.
Một tiếng gào thét phẫn nộ rền vang giữa khu biệt thự:
\”Thằng nhóc thối tha! Mày giỏi lắm, dám dắt bạn trai về nhà ra mắt tao hả?!\”
Phương Thành Tự tựa vào đầu giường, người đắp chăn mỏng, trước mặt là chiếc bàn nhỏ. Trên tay cậu cầm bát súp sơn dược táo đỏ thơm nức, dùng chiếc thìa kim loại múc từng muỗng chậm rãi thưởng thức.
Hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi người cha đang phát điên cách đó vài bước.
Phương Hành – người cha đang nổi giận đùng đùng, đi qua đi lại trước giường, liên tục lẩm bẩm:
\”Thôi bỏ qua chuyện đó đi. Nhưng nhìn lại bản thân mày xem! Vì chơi một cái trò chơi mà tự biến mình thành bộ dạng này! Thật là tức chết tao mà!\”
Phương Thành Tự ăn xong, đặt bát xuống bàn. Bà Phương ra hiệu cho người giúp việc dọn bàn đi, tiện tay đưa cho cậu một chiếc khăn để lau miệng.
Phương Hành nói một hồi, không ai thèm để ý, lửa giận trong người càng bốc cao hơn. Ông nhảy bổ đến trước mặt Phương Thành Tự, nghiêm giọng hỏi:
\”Mày biết là ai làm không? Nói bố nghe! Tao nhất định sẽ đòi lại công bằng cho mày! Dám đầu độc con tao, cái thằng khốn ấy chắc chắn chán sống rồi!\”
Bà nội của Phương Thành Tự ngồi trên ghế cạnh giường, thấy con trai mình chắn ngang tầm nhìn, bà bực bội kéo ông ra:
\”Con trai con vừa xuất viện, đừng nói mấy chuyện xui xẻo đó nữa! Muốn biết ai làm thì tự đi mà điều tra. Hừ, đến con trai mình còn không bảo vệ nổi, đúng là đồ vô dụng!\”
Phương Hành lập tức oan ức:
\”Mẹ, mẹ không thể nói con như vậy được!\”
Bà nội Thành Tự hừ một tiếng lạnh lùng:
\”Tránh ra, đừng chắn tầm nhìn của mẹ.\”
Sau đó, bà quay sang Thành Tự, giọng dịu dàng:
\”Tiểu Tự, ăn no chưa? Có muốn ăn thêm gì không?\”
Sự cưng chiều cháu đích tôn của bà thể hiện đến mức đỉnh cao.
Phương Thành Tự liếc nhìn Phương Hành, trả lời:
\”Con no rồi, không ăn nữa.\”
Phương Hành đúng là nhức hết cả đầu, không thèm đôi co với mẹ mình nữa. Nhìn quanh phòng một lượt, ánh mắt ông bỗng dừng lại ở bức tường, lẩm bẩm:
\”Ơ, phòng mày sao lại có thêm một bức tranh nữa? Người trong hình là ai đây? Đổi thần tượng rồi à?\”
Kể từ khi Thành Tự về nước, phòng cậu chỉ treo duy nhất một tấm poster của V Thần. Poster có chữ ký đã được cậu đóng khung mang đến căn cứ huấn luyện, còn cái ở nhà chỉ là bản thường.
Nhưng giờ đây, bên cạnh poster đó lại xuất hiện thêm một tấm hình khác – một thanh niên đẹp trai, mũi cao mắt sáng.
Bà nội và mẹ Phương Thành Tự liếc nhìn nhau, chỉ cười mà không nói.
Phương Thành Tự thản nhiên trả lời:
\”V Thần.\”
Phương Hành nhíu mày:
\”Bố biết cái tên che mặt kia là thần tượng của mày – V Thần. Nhưng bố hỏi là cái người bên cạnh cơ!\”