[Đm/ Hoàn] Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật _ Tuyết Sơn Phì Hồ – Chương 133: Cá cứu chồng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/ Hoàn] Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật _ Tuyết Sơn Phì Hồ - Chương 133: Cá cứu chồng

Editor: Lynn

(Chưa Beta)

Lý Ngư bơi nhanh qua những phần nước sâu và thỉnh thoảng cậu lại tới gần mặt nước để kiểm tra vị trí hiện tại.

Dưới nước rất an toàn, các thị vệ tuần tra hết đợt này đến đợt khác, nhưng không ai trong số họ để ý rằng bên trong dòng sông, cái ao bên cạnh họ, có một con cá mang theo hổ phù đang lướt qua họ.

Ban đầu, Lý Ngư đã hủy bỏ dạng người của mình để biến thành dạng cá, mục đích là để mật báo cho Cảnh Vương. Nhưng, vì sự xuất hiện đột ngột của Lục hoàng tử, cậu vô tình bị đưa đến Càn Thành Cung. Bây giờ việc cậu chuyển phát hổ phù cũng coi như hoàn thành tâm nguyện của cậu vì cuối cùng cậu cũng có ích rồi.

Nếu có thể trực tiếp bơi ra khỏi Hoàng cung bằng đường thủy này thì tất nhiên là tốt nhất rồi, nếu không…

Cậu nhất định có thể tạo ra đường đi. Cảnh Vương, Hoàng đế, những người ở Càn Thanh Cung đều trông cậy vào cậu. Có hổ phù trong tay, cậu nhất định sẽ hoàn thành sứ mệnh của mình!

Lý Ngư tiếp tục bơi. Cậu không biết đã qua bao lâu, cũng quên mình đã đổi bao nhiêu kênh nước. Cuối cùng, cậu bơi vào một con sông nhỏ cách cửa cung đúng một bức tường ngăn cách.

Vận khí của cậu rất tốt, dọc đường không có người chú ý tới cậu, đúng lúc này, một đội thị vệ đổi ca, nhàn rỗi không có gì làm đi nhìn đường sông nhỏ hẹp, cười nói trò chuyện.

Tốc độ của Lý Ngư dần dần chậm lại.

Đây là con đường thủy duy nhất có thể ra khỏi hoàng cung, lẽ nào bắt cậu phải bơi qua ngay trước mặt đám này hả?

Nếu còn là một con cá nhỏ màu đen, cậu sẽ không lo bị phát hiện, nhưng bây giờ cậu đã là một con cẩm lý màu bạc ánh kim, đã vậy màu sắc thân cá của cậu còn khá rõ ràng trong nước.

Đặc biệt là nếu cậu phải bơi qua ngay trước mặt đám thị vệ này, mấy tên này không biết vì sao đều đang nhìn xuống nước, nếu như cậu vô tình bị bắt, thì tất cả những nỗ lực này sẽ hoàn toàn trở thành công cốc.

Để cẩn thận, Lý Ngư trước tiên tìm một khu vực có thủy sinh để dừng lại ở đó. Cậu muốn đợi cho đến khi mấy tên thị vệ này rời đi rồi xông lên. Nhưng, sau khi hết chờ rồi lại chờ, mấy cái tên này vẫn chẳng rời đi.

Lý Ngư hơi mất kiên nhẫn, nhưng đột nhiên cậu nghe thấy một tiếng \’meo meo\’ nhỏ, một con mèo trắng đang nhanh nhẹn chạy về phía cậu.

Lý Ngư sủng sốt, lẽ nào cậu bị con mèo này phát hiện?

Bây giờ cậu đã có vảy cá cứng rắn, cậu không sợ mèo, nhưng cậu cũng không thể xung đột với mèo vào lúc này. Lý Ngư vừa định trốn sâu hơn thì con mèo trắng đột nhiên quay lại và lao về phía thị vệ.

\”Meo!!\” Mèo trắng kêu to, thu hút toàn bộ sự chú ý của đám thị vệ.

Lý Ngư: ?

Đám thị vệ: ? ? ?

Mèo trắng vọt về phía đám thị vệ, nó hung hăng đâm vào chân một tên thị vệ rồi tặng thêm một cái \”vuốt\” yêu thương vào chân hắn. Lợi dụng lúc tên thị vệ kia đang kêu đau, mèo trắng đã giật luôn túi tiền mà tên này vô tình đánh rơi. Tên thị vệ vừa bị đâm, vừa bị cào lại còn bị giật tiền liền lập tức hét lớn rồi đuổi theo con mèo gây họa này.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.