[Đm/Editing] Anh Cưới Em Đi Mà! – Chương 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/Editing] Anh Cưới Em Đi Mà! - Chương 10

Chương 10: Bé ngoan thì sẽ được thưởng.

\”Tôi cảm thấy rất thất bại.\”

Nhạc Tiêu ngồi trên sofa, khuỷu tay đặt trên đùi, cúi đầu, khuôn mặt lộ vẻ chán nản.

\”Từ trước tới nay tôi chưa lúc nào thất vọng về bản thân như lúc này.\” Y nói, \”Rõ ràng là một thứ rất đơn giản, nhưng dù tôi nói kiểu gì thì em ấy cũng nghe không hiểu. Thậm chí tôi còn không biết rốt cuộc là sai ở mắt xích nào. Cả quá trình không có lấy một cái phản hồi, tôi y như đang nói chuyện với vịt cao su ấy. Khi tôi thắc mắc tại sao em ấy không hiểu, thì lại không nhịn được tự hỏi sao tôi không thể khiến em ấy hiểu, Mối quan hệ biện chứng trong đó làm tôi mất một phần lập trường chất vấn em ấy, từ đó dẫn đến hoài nghi đối với chính bản thân mình.\”

Ngu Duy Sanh vỗ vai y: \”Được rồi được rồi…\”

Nhạc Tiêu ngẩng đầu: \”Thật sự rất xin lỗi. Đã hứa với anh tuyệt đối không được nói em ấy ngốc, nhưng tôi vẫn không thể nhịn được.\”

\”Cái gì không thể nhịn được cơ?\” Ngu Duy Sanh hỏi.

\”Tôi nói với em ấy, nếu em có thể thông minh hơn một chúng, giữa chúng ta có thể bớt đi rất nhiều đau khổ.\”

Ngu Duy Sanh nhíu mày: \”… Có khóc không?\”

Nhạc Tiêu xấu hổ cúi đầu: \”Thật xin lỗi, đang khóc. Tôi không biết làm làm sao bây giờ nữa.\”

Lúc Ngu Duy Sanh đẩy cửa phòng Sầm Tinh ra, Sầm Tinh đang ngồi bên bàn, lặng lẽ cúi đầu.

Nghe thấy tiếng động, cậu lập tức ngẩng đầu lên. Khóe mắt quả nhiên đỏ hoe, hàng mi hãy còn đẫm nước mắt.

Trước mặt cậu đặt một tờ giấy nháp đầy chữ. Nhìn chữ viết thì chắc chắn là Nhạc Tiêu. Ngu Duy Sanh đi đến cạnh cậu, cậu lấy tờ giấy đó đọc kỹ.

Trên đó viết rất tỉ mỉ quy trình giải đề, rõ ràng cẩn thận từng bước một, bên cạnh còn có rất nhiều chú thích. Với Ngu Duy Sanh mà nói, liếc qua là thấy đơn giản dễ hiểu ngay.

Nếu kết hợp với lời giảng, quả thật rất khó hiểu được tại sao Sầm Tinh không học được.

Lẽ nào thật sự là do ngốc sao, Ngu Duy Sanh nghĩ.

Anh lại cúi đầu nhìn Sầm Tinh, phát hiện mắt bạn nhỏ lại trào nước mắt.

Thầm thở dài trong lòng, Ngu Duy Sanh đặt tờ giấy kia trước mặt Sầm Tinh một lần nữa, hỏi: \”Tinh Tinh nói anh biết, em bắt đầu không hiểu ở bước nào?\”

Anh cố ý nói chậm lại, cố gắng dịu dàng ân cần nhất có thể. Sầm Tinh cụp mắt, nhìn từng dòng cách giải tường tận, mãi hồi lâu vẫn không có phản ứng.

Ngu Duy Sanh mơ hồ có hơi hiểu được vì sao Nhạc Tiêu lại chạy trốn. Lúc giảng bài không nhận được bất kì phản hồi nào, toàn bộ quá trình không hề giao lưu, hoàn toàn không biết được đối phương nghe hiểu được bao nhiêu, nói đã đời miệng đắng lưỡi khô mới phát hiện ra tất cả đều là uổng phí.

Mặc dù Sầm Tinh không thể nói chuyện, nhưng vẫn có cách biểu đạt khác. Cậu hoàn toàn lợi dụng khiếm khuyết sinh lý của mình, cố hết sức né tránh, không muốn nhìn thẳng vào vấn đề.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.