Sở Thời Từ nhìn chằm chằm cái đuôi đang lắc lư một lúc lâu, quyết định coi như không có chuyện gì xảy ra.
Triết ca da mặt mỏng, nếu tiếp tục hỏi tiếp sẽ thẹn quá thành giận, bạch xà tám phần sẽ trực tiếp ném cậu ra ngoài.
Sở Thời Từ bóc giấy gói, đặt đồng vàng chocolate lên một cục đá.
Cậu giả vờ sờ sờ bụng, \”Ăn quả dại lâu như vậy, cuộc sống cũng thật khổ sở. Trong chùa hẳn là đang ăn cơm, em đi kiếm chút đồ ăn.\”
Ý định của cậu là tìm cớ ra ngoài, để nam chính có thời gian ăn chocolate.
Nhưng vừa ra đến trước cửa, Tuân Triết vẫn luôn giả vờ ngủ bỗng nhiên mở mắt.
Hắn vươn ngón tay thon dài tái nhợt, quấn quanh tóc hai vòng, túm rớt một một sợi tóc.
Tuân Triết thổi một hơi vào sợi tóc, mặt không biểu tình đưa qua, \”Trên đó có dính yêu khí của ta, đi ra ngoài sẽ không ai dám chủ động trêu chọc ngươi.\”
Sở Thời Từ nhận lấy sợi tóc, ngửa đầu kinh ngạc nhìn hắn, \”Chỉ một sợi tóc và một hơi thở là đủ sao? Thật là lợi hại!\”
Ánh mắt Tuân Triết rất lãnh đạm, khóe miệng lại lộ ra ý cười mang theo trào phúng.
Từ khi đến thế giới này, Sở Thời Từ đã không ít lần thấy hắn cười như vậy.
Cậu cũng không giận, chỉ xụ mặt đứng ở tại chỗ, ôm cánh tay nhìn chằm chằm hắn.
Hai người đối diện vài phút, Tuân Triết thu lại nụ cười lạnh, quay đầu đi cuộn tròn giả vờ ngủ.
Sở Thời Từ hài lòng rời khỏi cửa.
Hệ thống im lặng nãy giờ, tò mò ló đầu ra,【 Cậu vừa làm gì vậy? 】
\”Anh ấy luôn cười nhạo tôi, tôi không thích. Tôi muốn cho anh ấy biết là tôi không thích, sau này anh ấy mới có thể bớt lại.\”
【 ? Không phải hắn là Triết ca của cậu sao? 】
\”Đúng vậy, nhưng mấy thế giới trước anh ấy không như vậy. Biểu tình trên mặt không phong phú như vậy, cũng không thích châm chọc mỉa mai tôi, hẳn là liên quan đến thiết lập nhân vật.\”
Sở Thời Từ cuộn sợi tóc bạc, quấn quanh cổ tay.
\”Hiện tại tôi không cảm thấy tức giận, nhưng tôi muốn cùng anh ấy sống chung quãng đời còn lại. Tôi sợ thời gian dài, anh ấy sẽ cho rằng tôi không không thèm để ý đến chuyện này, khi tôi buồn cũng theo thói quen chế giễu tôi, tôi không muốn sau này vì chuyện này mà cãi nhau.\”
Cậu giơ tay nhìn sợi tóc mỏng manh, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn rất nhiều, \”Tôi rất tiêu chuẩn kép, anh ấy chế giễu người khác tôi không có ý kiến, muốn đánh muốn mắng tôi cũng đứng ở bên cạnh. Đến lượt tôi, tôi chỉ muốn nghe anh ấy nói lời hay.\”
【 Ồ, cảm ơn hôm nay đã phát cẩu lương, tôi no rồi. 】
Sở Thời Từ vừa trò chuyện với hệ thống, vừa bay xuống chân núi.
Vốn dĩ cậu chỉ định dạo quanh một vòng, sau khi có sợi tóc này, lá gan của cậu đã lớn hơn rất nhiều.
Lúc này là khoảng 5 giờ rưỡi chiều, vừa đúng lúc là giờ ăn tối của chùa Đại Dương Thiên Minh.