[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ tư (6) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ tư (6)

Sở Thời Từ không ngờ Tuân Triết lại dễ dàng thỏa mãn như vậy.

Trò chuyện cùng Tuân Triết một hồi, cậu luôn có loại cảm giác kỳ quái.

Cậu hơi suy tư, \”Anh, anh không phải là xà yêu ngàn năm sao, trong một ngàn năm đó anh đã làm gì?\”

Có lẽ là lần đầu tiên được người khác bảo vệ, thái độ của Tuân Triết đối với cậu không còn lãnh đạm như trước.

Dưới sự truy hỏi của Sở Thời Từ, hắn kể lại đại khái cuộc sống trước khi bị phong ấn.

Nội dung rất nhiều, Sở Thời Từ tóm tắt lại.

Ban ngày phơi nắng, ban đêm phơi trăng, trời âm u thì xuống sông tắm. Ngày lễ ngày tết hóa thành hình người, đi ra ngoài xem náo nhiệt, hòa mình vào đám đông.

Sở dĩ có thể nói tiếng người và hiểu lễ nghi, là vì thường xuyên cuộn mình trên cây gần chùa, quan sát khách hành hương lui tới và các hòa thượng trong chùa.

Khi linh trí của yêu vật mới mở, sẽ không khác gì một đứa trẻ, học rất nhanh.

Hắn không có sư phụ, cũng có không ai dạy hắn. Tất cả dựa vào việc bắt chước người khác và tự mình lĩnh ngộ, cuối cùng thành công tu thành xà yêu ngàn năm hiểu biết nhân gian.

Sở Thời Từ kinh ngạc.

Cậu hỏi Tuân Triết, \”Có phải anh rất ít tiếp xúc với con người đúng không?\”

\”Ta là rắn, con người sợ rắn.\”

\”Vậy anh không có người bạn nào hiểu biết tương đối về xã hội loài người sao?\”

\”Rắn sống đơn độc, ta là yêu, sẽ không bị ảnh hưởng bởi kỳ động dục, không cần thiết tụ tập với những con rắn khác.\”

Sở Thời Từ dậm chân một cái.

Thật thất vọng, cậu còn nghĩ đến muốn thử chơi xem kỳ động dục kích thích như thế nào, nhưng xem ra không có cơ hội rồi.

\”Anh không chơi với rắn bình thường em có thể hiểu, nhưng trong núi không có yêu quái khác sao?\”

Tuân Triết ừ một tiếng, ngữ khí lãnh đạm trước sau như một, \”Chỉ có ta có linh trí, chúng nó đều là dã thú. Ngọn núi này là lãnh địa của ta, yêu quái từ bên ngoài tới cần có sự đồng ý của ta, mới có thể tùy tiện ra vào.\”

Tuân Triết chẳng qua chỉ là đổi một lớp da, tính cách có chút thay đổi, nhưng bản chất vẫn là một người.

Ở bên nhau mấy trăm năm, không ai hiểu hắn hơn Sở Thời Từ.

Cậu chọc chọc vảy của bạch xà, chỉ hận rèn sắt không thành thép, \”Bị người ta lừa thành như vậy, anh còn kiêu ngạo cái gì.\”

\”Người khác là trải đời chưa bao lâu, anh là căn bản chưa từng trải sự đời. Ở dí trong núi sâu rừng già hơn một ngàn năm, không có lấy một người bạn có thể nói, vậy mà chỉ với kinh nghiệm sống này, anh còn dám xuống núi trừ ác.\”

Tuân Triết muốn phản bác, lại bị Sở Thời Từ cắt ngang, \”Trước khi giúp mấy người phụ nữ đó, anh có tự mình xuống núi điều tra không?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.