[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ tư (4) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ tư (4)

Trước khi ra ngoài, Tuân Triết đã dặn cậu, phải trở về trước khi mặt trời lặn, Sở Thời Từ nhớ rất rõ.

Nhưng hôm nay trời tối quá nhanh.

Sở Thời Từ ban ngày dạo ở bên ngoài, thấy mặt trời ngả về phía tây, bắt đầu bay trở về. Mới vừa bay được một nửa, trời đã hoàn toàn tối đen.

Mặt trời như là vội vã tan làm, vèo một cái hạ xuống, hoàn toàn không cho người ta thời gian chuẩn bị.

Hệ thống mải mê chơi game, Sở Thời Từ vừa rồi chỉ xem sắc trời, không nhìn đồng hồ.

Cậu tùy ý nhìn lướt qua, mới phát hiện hiện tại đã là đã tám giờ rưỡi tối.

Năm phút trước, trời còn sáng trưng, khách hành hương nối liền không dứt.

Trong vài phút ngắn ngủi, ngôi chùa tràn ngập tiếng người ồn ào náo nhiệt biến thành yên tĩnh giống như chết, trong bất tri bất giác tất cả mọi người đã rời đi.

Gió đêm nay mang theo âm lãnh khó nói nên lời, tiếng phụ nữ khóc cũng trở nên càng ngày càng rõ ràng.

Sở Thời Từ cảm giác có người đang nhìn chằm chằm mình, hơn nữa không chỉ là một người.

Càng làm cho cậu bất an chính là, những người đó tựa hồ đang không ngừng tới gần.

Tòa sen nhỏ uống đủ nước, phơi đủ nắng, được chủ nhân vỗ hai cái liền bắt đầu liều mạng bay.

Không biết có phải ảo giác của Sở Thời Từ hay không, đường trở về dường như biến thành dài hơn.

Bình thường bay chậm rì rì cũng có thể đến sơn động trong vòng nửa tiếng. Hôm nay bay hết sức, từ 8 giờ rưỡi đến 9 giờ, vẫn không thấy nhìn thấy bóng dáng sơn động.

Cậu nhìn quanh bốn phía, sờ sờ tòa sen ý bảo nó dừng lại.

Hệ thống nhận thấy điều bất thường, buông máy chơi game, thăm dò nhìn ra ngoài, 【 Làm sao vậy bảo bối của tôi? 】

\”Trước đó chỉ nhớ rõ trời tối phải đi về, chỉ nhìn sắc trời không xem thời gian, kết quả bị lừa rồi. Hơn 8 giờ, đâu ra nhiều khách hành hương như vậy, những người vừa nhìn thấy chắc hẳn là ảo giác.\”

Sở Thời Từ tháo tràng hạt, cảnh giác cong người lên, \”Hiện tại như thế nào cũng không ra được, có thể đã gặp phải quỷ đả tường trong truyền thuyết rồi.\”

Tối hôm qua ở trong mộng bị quỷ đuổi theo đánh, hôm nay ở hiện thực còn bị quỷ đuổi theo đánh.

Sợ hãi thì sợ hãi, tính tình bướng bỉnh của Sở Thời Từ cũng bộc phát.

Từ khi chết đột ngột rồi xuyên không đến nay, cậu chưa từng bị ai đạp lên trên đầu ức hiếp.

Sở Thời Từ xắn tay áo, lắc tràng hạt kêu leng keng, \”Bắt nạt một người gỗ mới thành tinh thì có bản lĩnh gì, có năng lực thì tìm Triết ca của ta mà đánh!\”

Hệ thống không chịu nổi loại kích thích này,【 Có khi nào chọc giận bọn họ hay không, nếu không cậu chạy mau đi. 】

\”Đại ca, tôi cũng muốn chạy, nhưng trước sau đã bay gần một tiếng, vẫn luôn xoay quanh tại chỗ. Đây rõ ràng là dùng biện pháp gì đó vây giữ tôi lại, không đánh không được.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.