Nam chính không chủ động mở miệng đuổi cậu đi, Sở Thời Từ liền giả ngu, sống chết ăn vạ không chịu đi.
Phật quang giả vừa mới sạc đầy, lại bị Tuân Triết cầm đi.
Cảm giác bị nhìn chằm chằm biến mất, cũng không còn ma quỷ gì đuổi theo nữa.
Sở Thời Từ dần dần thả lỏng lại.
Cậu buông vảy rắn ra, ngồi trên tòa sen ngẩng đầu nói chuyện với Tuân Triết, \”Vừa rồi là cái gì đang nhìn em, anh có biết không?\”
\”Quen nhau lâu vậy, em còn chưa biết anh tên là gì.\”
\”Anh là loại rắn gì?\”
Tuân Triết nhanh chóng mất hứng với dấu chân máu bên ngoài, hắn không để ý đến tiểu hòa thượng, một lần nữa biến thành thân rắn.
Nhìn bạch xà cuộn mình, Sở Thời Từ thở dài, \”Thống ca, Triết ca của thế giới này thật là biết ngủ.\”
Hệ thống đang ghi nhận thông tin linh hồn của nam chính,【 Dù sao hắn cũng là rắn. Đúng rồi, cậu có thể xác định hắn là Triết ca sao? Nếu có thể vậy thì tôi không cần đi làm so sánh linh hồn nữa, cái đó rất đắt. 】
Sở Thời Từ lựa chọn tin tưởng chính mình, không ai hiểu Triết ca hơn cậu.
Cậu chỉ là nói chuyện với hệ thống một lát, bạch xà đã không có động tĩnh. Sở Thời Từ gọi hắn, hắn cũng không phản ứng.
Không biết là đã ngủ hay đơn thuần là không muốn để ý đến cậu.
Nhìn giá trị sức sống chỉ có 4 điểm, Sở Thời Từ rất ưu sầu.
Từ biểu hiện trước đó của Tuân Triết, khẳng định hắn rất muốn rời khỏi nơi quỷ quái này.
Sở Thời Từ cũng muốn thả hắn ra ngoài, chỉ là không biết phải làm thế nào.
Thân phận hiện tại cậu là tiểu hòa thượng bằng gỗ, trước khi thành tinh còn phụ trách canh giữ xà yêu.
Theo lý thuyết, hai người ở phe đối lập, Tuân Triết không tin cậu cũng là điều bình thường.
Sở Thời Từ dựa vào người bạch xà, gối lên cánh tay trầm tư.
Hôm nay có một thứ không nhìn thấy, không chạm được, vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cậu, mấy ngày trước không có loại cảm giác quái dị này.
Có phải là vì cậu nghe lén hòa thượng và người phụ nữ kia nói chuyện trong căn nhà nhỏ, cho nên có người muốn giết cậu diệt khẩu?
Đại Dương Thiên nương nương đang theo dõi cậu?
Sở Thời Từ sờ sờ vảy bạch xà, \”Đại Dương Thiên nương nương là thần tiên gì, thật nhiều khách hành hương đều nói ở đây cầu con đặc biệt linh nghiệm, bà ấy cũng giống như Quan Âm Tống Tử sao?\”
Bạch xà vẫn luôn an tĩnh bỗng nhiên phát ra một tiếng cười khẽ.
Tiếng cười rất nhỏ, bên trong tràn đầy trào phúng.
Sở Thời Từ sửng sốt, quay đầu nhìn hắn, \”Có phải anh biết cái gì hay không?\”
Bạch xà phun lưỡi rắn, không phản ứng cậu.