[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ nhất (30) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ nhất (30)

Bí mật đã ở ngay trước mắt, Sở Thời Từ dùng sức với vào bên trong khoang con nhộng. Còn chưa kịp tới gần Tô Triết Ngạn đã bắt lấy cậu, gắt gao mà nắm chặt trong tay.

Tô Triết Ngạn đứng cách khoang con nhộng nửa bước. Vừa không tới gần, cũng không rời đi.

Sở Thời Từ chỉ lộ ra cái đầu, cậu nghiêng đầu nghi hoặc mà nhìn về phía Tô Triết Ngạn.

Sắc mặt nam chính bình tĩnh, lẳng lặng mà nhìn khoang con nhộng, vừa muốn qua xem, rồi lại có điều băn khoăn mà đứng tại chỗ.

Sở Thời Từ nhìn khắp nơi xung quanh, \”Làm sao vậy Ngạn ca? Bên trong có nguy hiểm sao?\”

Tô Triết Ngạn liếc mắt nhìn khoang con nhộng một cái, \”Bên trong có hắc thạch.\”

Lưu Kình Long nói hắc thạch sẽ giết chết người nhân bản, trẻ con được sinh ra từ phu hóa gen và người đã trải qua biến tính.

Tô Triết Ngạn không biết hắc thạch có thể ảnh hưởng tới người máy hay không, hắn hơi suy tư, móc ra một cái đèn pin nhỏ từ ba lô. Hắn mở đèn pin, ném vào bên trong khoang con nhộng. Đèn pin rơi bang bang vài tiếng rồi tắt phụt, còn tản ra từng đợt từng đợt khói đen.

Sở Thời Từ rõ ràng cảm giác bàn tay đang cầm cậu nháy mắt buộc chặt, Tô Triết Ngạn liên tiếp lui mấy bước, trực tiếp thối lui đến hơn 10 mét.

Hắn nhìn khoang con nhộng hồi lâu, xoay người liền rời đi.

Sở Thời Từ biết Tô Triết Ngạn đang lo lắng cho cậu, cậu cọ cọ mặt vào bên ngón tay, hốc mắt có chút cay cay.

Mẹ ruột Sở Thời Từ chết sớm, cậu sinh hoạt trong gia đình mẫu hệ. Mẹ kế vào cửa sau, mang đến cho cậu hai người anh xa lạ. Khi còn nhỏ cậu bệnh tật ốm yếu, ban đầu người trong nhà còn chiếu cố cậu, dẫn cậu đi bệnh viện. Nhưng qua nhiều lần, dần dần ai cũng ngại phiền.

Sau khi nghe thấy mẹ lại oán giận cùng với cha cậu, nói cậu là cái ấm sắc thuốc, tiền chữa bệnh đó còn không bằng để dành cho hai người anh kia vào lớp học bổ túc. Sau này cậu lại sinh bệnh, không ai quan tâm cậu. Cậu sốt cao ở trong nhà gắng gượng, nghe các anh trai oán giận lớp học bù nhàm chán.

Mẹ cậu sinh thời là giáo viên vũ đạo, cảm thấy con trai có thiên phú, dạy cậu nhảy Latin. Bà nói rằng cậu là thiên tài nhảy Latin, là niềm kiêu ngạo của bà. Sau khi bà qua đời, Sở Thời Từ chỉ có thể luyện tập ở phòng khách. Cậu mặc trang phục nhảy Latin, nhảy vũ đạo mẹ dạy. Hai người anh trai vây xem ở một bên, cười nhạo cậu vặn mông thật cao vểnh.

Cậu cùng bọn họ đánh một trận, bảo vệ tôn nghiêm của vũ sư. Sau khi cha tan tầm về nhà, ấn cậu trên mặt đất đánh một trận nữa. Sở Thời Từ không phục, mang theo vết thương đầy người rời nhà trốn đi. Cậu nằm trên ghế dài ngoài công viên, dự định về sau làm kẻ lưu lạc nhặt ve chai.

Nhưng có người đã cứu cậu một mạng, còn mời cậu ăn hủ tiếu xào, người đó khuyên cậu về nhà. Ai đối tối với cậu, cậu liền nghe lời người đó. Chỉ là đêm đó sau khi về nhà, cậu đã bị cha đánh gãy chân. Cậu rốt cuộc không nhảy được nữa, người khuyên cậu về nhà cũng không tìm thấy.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.