Người máy rất ngoan, nhìn qua hoạt bát hiếu động, nhưng rất nghe lời và hiểu chuyện. Không phải nằm trong túi Tô Triết Ngạn, chính là ghé vào đỉnh đầu hắn an tĩnh mà xem náo nhiệt.
Cậu tổng cộng biến mất hai lần, lần đầu tiên là bị người trộm đi, lần thứ hai đột nhiên biến mất, trước khi biến mất còn túm rớt vài sợi tóc.
Đầu đau đến lợi hại, Tô Triết Ngạn đến bây giờ còn chưa phản ứng lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Hắn một bên tìm kiếm trong đám người, một bên thấp giọng gọi, \”Tiểu Từ.\”
Xung quanh rất loạn, không có ai trả lời hắn. Ngẫu nhiên có Alpha thò qua mưu đồ gây rối, bị Tô Triết Ngạn đang nổi nóng một đao chém chết.
Người ở đây quá nhiều, nơi nơi đều là Alpha giết đến đỏ mắt. Hắn xách theo khảm đao tìm nửa ngày, không tìm được người máy, còn bị bắn một thân đầy máu.
Tô Triết Ngạn bực bội mà nhấp nhấp môi, hắn không nên đặt người máy ở trên đỉnh đầu. Lát nữa tìm được cậu trở về, nhất định phải buộc cậu vào một dây xích treo ở trên người.
Tìm liên tục hơn một giờ cũng không nhìn thấy bóng dáng người máy, cậu giống như đã tan biến vào hư không.
Tô Triết Ngạn nhớ lại sự tình phát sinh lúc đó, một Alpha cầm gậy từ bên người hắn chạy qua, sau đó người máy của hắn liền biến mất không thấy.
Tô Triết Ngạn trầm mặc trong một chớp mắt, tức giận đến mức gương mặt phiếm hồng.
Hắn chậm rãi phun ra một ngụm trọc khí, \”Mẹ nó, A Từ lại bị người trộm!\”
Cùng lúc đó, người máy đang lưu lạc ở một hẻm nhỏ.
Khác với tưởng tượng của Tô Triết Ngạn, cậu không phải bị người bắt đi hoặc là ngã xuống, mà là bị đánh bay.
Theo như hệ thống miêu tả, tên Alpha dùng một cây gậy đánh cậu bay xa mấy chục mét. Sau khi rơi xuống đất, vì tránh né đám người hỗn loạn, cậu lại chạy về phía trước mấy mét.
Khu vực cậu đang ở cách xa phạm vi Tô Triết Ngạn ưu tiên điều tra nghiêm trọng. Chỉ cần Tô Triết Ngạn không thay đổi ý nghĩ, hắn đời này đều đừng nghĩ đến việc tìm được người máy.
Sở Thời Từ chuẩn bị trở về nơi cậu bị đánh bay, trốn trong một ngõ nhỏ ở gần đó chờ Tô Triết Ngạn đến tìm cậu.
Một người máy một hệ thống dáo dác tìm kiếm nam chính trên đường, hệ thống sợ cậu khó chịu, nói chuyện phiếm cùng cậu.
【 Cậu túm trọc mãnh 1 rồi. 】
\”Mới có mười ba sợi tóc.\”
【 Không cẩn thận sẽ thành bệnh rụng tóc. 】
Sở Thời Từ vươn tay, tám ngón tay máy lắc trước lắc sau, \”Tôi ghé vào đỉnh đầu của hắn, chỉ có thể cầm tóc giữ thăng bằng thôi. Cậu yên tâm, tóc Ngạn ca rất dày, không hói được đâu. \”
Thành trấn trên hoang tinh là do nhóm tội phạm tự chủ thành lập, hoàn toàn không có phương tiện cơ sở.
Cửa hàng làm ăn buôn bán sẽ treo trên đường mấy ngọn đèn nhỏ. Mà hẻm nhỏ cái gì cũng không có, buổi tối đến hoàn toàn đen nhánh một mảnh.