Trong khoảng thời gian làm người máy Sở Thời Từ thường xuyên không mặc quần áo. Hiện tại biến thành người, trong lúc nhất thời cũng không nhặt về kịp cảm giác xấu hổ.
Cậu cẩn thận xem xét thân thể của mình, không chú ý tới nắp khoang con nhộng cách đó không xa mở ra một khe hở nhỏ.
Tô Triết Ngạn quỳ gối trên hắc thạch, một tay khẽ mở cái nắp, nín thở ngưng thần xác nhận lại lần nữa.
Không nhìn lầm, thật sự là một người sống.
Sở Thời Từ xoay người, đưa lưng về phía khoang con nhộng. Đầu tiên cậu nhìn quanh khắp nơi, sau khi xác định xung quanh không có ai, khom lưng kiểm tra đùi phải của mình.
Cái nắp khoang con nhộng phía sau đột nhiên khép lại, toàn bộ quá trình không có phát ra một tiếng động nào.
Vì bảo hộ riêng tư của ký chủ, hệ thống chỉ có thể thấy mosaic.
Nó đang phát ngốc, bỗng nhiên nghe được âm thanh giá trị sức sống tăng trưởng.
【 Giá trị sức sống 1, giá trị sức sống hiện tại: 90 điểm. 】
Hệ thống rất vui mừng, giá trị sức sống của nam chính lại cộng thêm, thăm dò khu vực không biết này quả nhiên là quyết định chính xác.
Sau khi Sở Thời Từ biến thành hình người, đợi đến hơn nửa tiếng cũng không thấy nam chính đi ra.
Tô Triết Ngạn ngồi trong khoang con nhộng hồi lâu, trong đầu tất cả đều là hình ảnh vừa mới thấy.
Người máy biến thành người, là một thiếu niên rất xinh đẹp.
Làn da thiếu niên trắng nõn, mái tóc ngắn màu vàng. Tuy rằng tai phải mang theo một cái khuyên tai, trên cánh tay còn xăm hình rắn hổ mang, nhưng đuôi mắt cậu rũ xuống, đôi môi mím lại như đang mỉm cười, nhìn qua không có chút tính công kích nào.
Vòng eo tinh tế, hai chân thẳng tắp thon dài. Thân hình đơn bạc lại không gầy yếu, có thể mơ hồ nhìn ra chút cơ bắp trên người.
Ngay ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy thiếu niên, Tô Triết Ngạn liền cảm thấy người này nhất định rất ngoan, sạch sẽ lại đơn thuần.
Hắn trầm mặc hồi lâu, lỗ tai trở nên đỏ hồng.
Khi nhìn đến nơi không nên nhìn…
Sở Thời Từ không biết nam chính đang xoắn xuýt, cậu nhìn sắc trời, cảm thấy thời gian dư lại không nhiều lắm. Nếu không nhanh chóng rời đi, đêm nay sợ là phải ăn ngủ ngoài trời hoang dã.
Cậu ngồi xổm trên mặt đất che khuất nơi quan trọng, ngửa đầu gọi về phía khoang con nhộng, \”Ngạn ca! Anh bên đó thế nào rồi?\”
Lời còn chưa dứt, cái nắp trong suốt mở ra, Tô Triết Ngạn cất bước ra khỏi khoang con nhộng.
Sắc mặt hắn bình tĩnh, thần sắc đạm nhiên. Ánh mắt không hề dao động chút tình cảm nào rơi xuống trên người Sở Thời Từ, lại không dấu vết mà dời đi.
Sở Thời Từ sợ hắn không quen biết mình, vội vàng giải thích với hắn, \”Ngạn ca, là tôi, A Từ. Tôi biến thành người, tôi cũng nói không rõ tại sao, anh…\”