[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ nhất (10) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ nhất (10)

Đêm nay hoang tinh gần như cực kỳ yên tĩnh.

Tô Triết Ngạn vốn đã quen cô độc, nhưng mấy ngày qua buổi tối quá náo nhiệt. Mỗi lần về nhà đều có người máy nhỏ ra cửa đón hắn, ở bên người hắn chạy loạn gọi bậy.

Hiện tại người máy không còn nữa, cô độc ngược lại trở nên thật gian nan.

Bụi đất trên hoang tinh có sinh mệnh, vẫn luôn di động với tốc độ cực chậm. Chúng nó sẽ ăn luôn thi thể, cũng sẽ cắn nuốt dấu chân.

Tô Triết Ngạn đi vòng quanh bốn phía khoang con nhộng vài vòng, dấu chân đã hoàn toàn biến mất, không có một chút dấu vết nào của người ngoài đã tới.

Beta đối với tin tức tố không mẫn cảm, hắn không thể từ mùi vị lưu lại trong không khí đoán ra đối phương rốt cuộc có bao nhiêu người. Càng đừng nói thông qua tin tức tố tìm ra người đến.

Hiện giờ cũng chỉ còn lại một biện pháp, trực tiếp đi đến thành trấn gần nhất tham gia chợ đêm. Những kẻ trộm người máy đó khẳng định là muốn bán đi, đi vào đó dạo vài lần có thể sẽ gặp được.

Nhưng thời điểm chợ đêm mở ra, mấy vạn Alpha sẽ chen chúc vào thành cuồng hoan. Ban đêm sẽ kích thích bản năng của bọn chúng, làm cho bọn chúng càng thêm táo bạo dữ tợn. Đánh nhau ẩu đả, gian sát đồng loại, cho dù là Alpha hơi chút nhỏ yếu cũng sẽ tránh vào thành ban đêm.

Hoang tinh nói đến cùng chính là nơi giam giữ tội phạm lãnh án tử hình, cá lớn nuốt cá bé là quy tắc duy nhất tại nơi này.

Đêm đầu tiên Tô Triết Ngạn bị lưu đày đến nơi đây, từng trong lúc vô tình xâm nhập chợ đêm.

Hắn thấy ba Alpha gầy yếu bị trói ở trên đường như bao cát. Một hộp cao dinh dưỡng có thể đánh một lần, chủ quán còn cung cấp dụng cụ cắt gọt. Bất quá chỉ qua nửa giờ, ba Alpha từ người sống biến thành ba bộ xương.

Bên cạnh còn có bãi giải trí, đem người treo lên trên, năm đồng vàng là có thể tùy tiện chơi mười phút.

Hạng mục du ngoạn tương tự còn có rất nhiều, tiếng kêu thảm thiết vẫn luôn quanh quẩn bên tai Tô Triết Ngạn.

Trong đầu lại lần nữa hiện ra cảnh tượng đêm đó, nơi đó có trên vạn tên Alpha, hắn là một Beta, nếu như bị bắt sống…

Tô Triết Ngạn đỡ khoang con nhộng, trái tim kịch liệt nhảy lên. Hắn không muốn thừa nhận, nhưng hắn xác thật không dám đi chợ đêm.

Tin tức tố lưu lại trong không khí sắp tiêu tán, Tô Triết Ngạn đứng bên ngoài khoang nhìn về hướng thành thị. Hắn nhìn hồi lâu, sau đó xoay người trở lại khoang con nhộng.

Bên trong khoang an tĩnh, hắn một bên thu thập tàn cục, một bên an ủi chính mình.

Bất quá chỉ là một người máy mà thôi, hắn không cần thiết vì món đồ chơi cũ mà mạo hiểm lớn như vậy. Người máy có thể sống, nếu nó muốn trở về, nói không chừng có thể chính mình chạy về đây.

Tô Triết Ngạn sắc mặt bình tĩnh, đem không gian bên trong một lần nữa bố trí lại thật tốt.

Tầm mắt cuối cùng rơi xuống một thứ trên mặt đất, đó là giường công chúa hắn mới vừa lắp ráp sáng nay, hiện tại bị quăng ở một góc.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.