Trên đường chính có một đám người đang đánh nhau, hàm lượng tin tức tố trong không khí dày đặc nghiêm trọng, ảnh hưởng đến phán đoán của Alpha.
Giải quyết xong tên Alpha chặn đường, Tô Triết Ngạn bước nhanh rời khỏi thành trấn. Tiếng ồn ào bị vứt ra phía sau, thẳng đến khi hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng thành thị.
Hắn ở chợ đêm tìm một giờ, mới tìm được người máy nhỏ về.
Ngắn ngủn 60 phút, hắn bị lôi vào hẻm nhỏ ba lần, bị Alpha vây quanh hai lần. Có mấy người theo đuôi hắn, ý đồ lấy hạ mê dược cho hắn. Tính toán một chút, hắn xác thật là một đường giết ra đến đây.
Hình phạt lưu đày hoang tinh thay thế tử hình, phạm nhân cả đời chỉ có thể ở loại địa phương này.
Hắn nhắm mắt lại, nghi vấn ẩn sâu ở trong lòng lại lần nữa dâng lên.
Mỗi ngày trôi qua như vậy, tồn tại còn có ý nghĩa gì?
Sở Thời Từ đang ở trong túi đùa nghịch với mấy cục pin, ý đồ đem nó nhét vào ngực của mình. Hệ thống vẫn luôn trầm mặc không nói bỗng nhiên mở miệng,【Không phải cậu vẫn luôn lay động đi theo tần suất nam chính đi đường sao? Tôi phát hiện đã hai phút cậu không lắc lư, các cậu về đến nhà rồi?】
Sở Thời Từ nhìn khắp nơi thăm dò, xung quanh một mảnh hoang vu, không nhìn thấy bóng dáng khoang con nhộng đâu.
Tô Triết Ngạn một mình một người đứng ở nơi hoang dã tịch liêu, sắc mặt bình tĩnh không nhúc nhích, phảng phất giống như tượng sáp không có linh hồn.
Hệ thống cùng cậu có chung tầm nhìn, nó hiếu kỳ hỏi,【Nam chính chết máy?】
Sở Thời Từ gọi vài tiếng, Tô Triết Ngạn không để ý đến cậu.
Cậu theo quần áo bò hướng lên trên, khi bò đến ngực hắn, trên tay bỗng bị trượt. Cậu sợ hãi kêu một tiếng, còn chưa kịp bắt đầu làm vật rơi tự do đã bị người nhéo đầu xách lên.
Tầm mắt bay nhanh lên trên, ngay sau đó cậu đối diện cùng đôi mắt Tô Triết Ngạn.
Không biết có phải cậu bị ảo giác hay không, cậu thấy trong cặp mắt lam kia, chợt lóe lên mờ mịt rồi biến mất rất nhanh.
Sở Thời Từ sờ sờ ngón tay trên đỉnh đầu, phảng phất tìm được đồng bạn, \”Ngạn ca Ngạn ca, có phải anh cũng bị chợ đêm dọa sợ rồi không?\”
Cậu chỉ vào dấu vết hai vệt màu đen trên mặt đã được lau qua, \”Tôi biết không phải tôi nhát gan, là bọn họ quá biến thái. Ngạn ca, anh xem, tôi bị dọa phát khóc luôn. Cũng may anh đến đón tôi về nhà, anh có thể đánh lại bọn chúng, ở bên cạnh anh đặc biệt có cảm giác an toàn!\”
Âm thanh ríu rít bên tai quá mức ầm ĩ, đánh thức Tô Triết Ngạn từ trong trạng thái thất thần.
Hắn cọ cọ mặt người máy, khẽ nhíu mày nói, \”Khóc đến chảy dầu rồi?\”
Sở Thời Từ nhanh chóng gật đầu, \”Có người bày quán bán tôi, sạp trò chơi bên cạnh lại tràn đầy máu me. Thời điểm tôi chạy ra bên ngoài, bọn họ còn ở đó đánh nhau, cánh tay cẳng chân bay loạn, bịch bịch mà rớt trên mặt đất. Anh mỗi ngày đều cùng những người đó đoạt vật tư sao? Anh thật lợi hại.\”