Lúc còn rất nhỏ, Sở Thời Từ đã biết mình là gay.
Cậu cũng xác thật muốn tìm cho mình một anh công hàng to xài tốt, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẽ ngẫu nhiên xuống tay với một bé trai.
Lời Tô Triết Ngạn vừa nói có ý tứ gì?
Chơi cái gì? Chơi như thế nào? Cậu nào biết, cậu chưa từng chơi qua bao giờ!
Hệ thống ở trong đầu cậu cười đến sặc, Tô Triết Ngạn còn ở bên cạnh thúc giục, \”Nhanh lên, ta không có thời gian.\”
Sở Thời Từ ngơ ngác nhìn tên người máy, người máy cũng ngơ ngác nhìn cậu.
Cậu đối diện với đôi mắt đen nhánh kia hồi lâu, mạc danh kì diệu cảm thấy thực muốn khóc.
Tô Triết Ngạn chờ mãi không được, duỗi tay chọc chọc đầu cậu.
Sở Thời Từ cắn răng một cái, hạ quyết tâm, bế tên kia lên bắt đầu chơi đóng vai gia đình.
Cậu để bé trai ngồi dựa vào tủ đầu giường, cầm lấy áo gối khoác lên vai nó, \”Cậu đóng vai mẹ, tôi đóng vai ba.\”
Nói rồi lại bắt lấy ngón tay Tô Triết Ngạn, \”Anh là con trai của bọn tôi, mau, kêu ba ba!\”
Mặt Tô Triết Ngạn vẫn không có biểu tình như cũ, nhưng có thể nhìn ra được hắn rõ ràng sửng sốt trong một chớp mắt.
Sở Thời Từ thừa nhận cậu là cố ý, cậu đang trả thù nam chính.
Tuy rằng Tô Triết Ngạn khẳng định sẽ không gọi cậu, nhưng chiếm tiện nghi trước như vậy đã đủ sảng khoái.
Cậu trộm lùi về một chút, nghĩ một lúc nữa nếu Tô Triết Ngạn muốn đánh mình, cậu sẽ chạy vào khe hở giữa kệ sách và vách trong khoang trốn.
Đúng lúc này, đỉnh đầu truyền đến âm thanh lãnh đạm, \”Ừ, ba ba.\”
Cậu kinh ngạc quay đầu, dùng ánh mắt như thấy quỷ nhìn về phía Tô Triết Ngạn.
\”Anh vừa mới gọi tôi là gì?\”
\”Ba ba.\”
Sở Thời Từ mờ mịt, \”Anh… Gọi tôi?\”
Lông mày Tô Triết Ngạn nhăn lại nhỏ đến không thể phát hiện, trong mắt cũng hiện lên một tia khó hiểu, \”Ta diễn vai con trai, là ngươi nói.\”
Hắn dừng một chút, chần chờ nói, \”Không phải đang chơi đóng vai gia đình sao?\”
Sở Thời Từ, \”…\”
Không biết vì cái gì, nhìn vẻ mặt đứng đắn của nam chính, cậu đột nhiên phát hiện chính mình thật dơ.
Tô Triết Ngạn chỉ là muốn nhìn người máy cùng bé trai chơi trò chơi, còn phối hợp cùng cậu diễn trò chơi gia đình. Mà cậu cư nhiên lại nghĩ đến loại chuyện này, rõ ràng cậu hiện tại chỉ là một món đồ chơi trẻ em, tư tưởng sao lại có thể xấu xa như vậy.
Sở Thời Từ suy sụp mà nói với hệ thống, \”Thật không hổ là nam chính tiểu thuyết thuần hướng vô CP, so sánh với hắn, tôi thật là người trưởng thành dơ bẩn.\”
【Từ khi nghe cậu nói lúc sinh thời thường đọc truyện khẩu vị nặng ở chợ hoa, tôi liền biết cậu bên ngoài thì nhìn trắng nõn, thực tế là một hột vịt muối ướp ngon miệng. Không chỉ có ăn mặn, còn là mặn đến vô tưởng.】